Sáng nay trời âm u, mây xám phủ nhẹ lên những mái nhà. Tôi ngồi bên cửa sổ, ly trà còn ấm trong tay, và nhận ra trong lòng mình có một cảm giác hơi buồn – không rõ lý do.
Một nỗi buồn mỏng, như một lớp sương.
Tôi mở trang nhật ký thiền và tự hỏi:
“Nỗi buồn này đến từ đâu?”
Câu hỏi ấy đưa tôi trở về với Duy Biểu – với những hạt giống nằm sâu trong tàng thức.
Sương mỏng buổi sớm
Một nỗi buồn không tên
Khẽ chạm vào ngực
Tôi nhắm mắt lại, đưa sự chú ý vào cảm giác ấy.
Nó không mạnh.
Không sắc.
Không rõ hình dạng.
Chỉ là một sự rung nhẹ trong lòng.
Tôi không cố gắng xua nó đi.
Không cố gắng hiểu nó.
Tôi chỉ nhìn.
Và khi nhìn, tôi thấy nó giống như một hạt giống cũ vừa được tưới tẩm bởi một điều gì đó trong sáng nay:
một bài hát thoáng nghe, một ký ức mờ, một cảm giác cô đơn nhẹ.
Duy Biểu gọi đó là chủng tử – những hạt giống nằm sâu trong tàng thức, chờ điều kiện để biểu hiện.
Jiddu gọi đó là memory – ký ức vận hành trong hiện tại.
Hai cách nói, một sự thật.
Hạt xưa thức dậy
Gặp duyên liền nở hoa
Hoa buồn rất nhẹ
Tôi nhớ đến lời Jiddu Krishnamurti:
“Memory shapes our perception.”
(Ký ức định hình nhận thức của chúng ta.)
Ngày trước, tôi nghĩ ký ức chỉ là những chuyện đã qua.
Nhưng hôm nay, tôi thấy ký ức đang sống – nó không nằm trong quá khứ, nó đang vận hành ngay trong khoảnh khắc này.
Một câu nói cũ.
Một ánh nhìn cũ.
Một vết thương cũ.
Một niềm vui cũ.
Tất cả đều có thể trở thành hạt giống, và khi gặp điều kiện, chúng nở thành cảm xúc, suy nghĩ, phản ứng.
Quá khứ không ngủ
Nằm trong từng hơi thở
Chờ duyên mà lên
Tôi thử nhìn sâu hơn vào nỗi buồn sáng nay.
Khi tôi quan sát kỹ, tôi thấy nó không phải của “hiện tại”.
Nó giống như một tiếng vọng từ quá khứ – một kỷ niệm cũ, một cảm giác bị bỏ rơi, một lần hụt hẫng nào đó.
Không phải hiện tại làm tôi buồn.
Chính hạt giống quá khứ đang nở.
Duy Biểu nói:
“Khi hạt giống được tưới, nó biểu hiện thành tâm hành.”
Jiddu nói:
“The past is always operating in the present.”
(Quá khứ luôn vận hành trong hiện tại.)
Hai câu nói, hai truyền thống, nhưng cùng một sự thật.
Hạt xưa gặp gió
Nở thành mây buổi sớm
Trôi qua nhẹ nhàng
Tôi mở mắt ra, nhìn ra sân.
Không có gì thay đổi.
Nhưng trong lòng tôi có một sự sáng tỏ:
tôi không phải nỗi buồn ấy.
Nỗi buồn ấy chỉ là một hạt giống đang nở.
Khi thấy điều này, tôi không còn trách mình “đa cảm”.
Không còn cố gắng mạnh mẽ.
Không còn muốn xua nỗi buồn đi.
Tôi chỉ nhìn nó như nhìn một đám mây.
Và khi nhìn như vậy, nó trở nên nhẹ.
Rồi tan.
Mây không phải trời
Buồn không phải là tôi
Thấy – rồi tan biến
Tôi nhớ lại một lần trong quá khứ, khi tôi phản ứng mạnh với một lời góp ý nhỏ.
Ngày ấy, tôi tưởng mình giận người kia.
Nhưng khi nhìn sâu, tôi thấy tôi giận một ký ức cũ – một vết thương từ thời thơ ấu.
Không phải hiện tại làm tôi đau.
Chính quá khứ đang vận hành.
Jiddu nói:
“To understand the present, the past must be seen clearly.”
Hôm nay, tôi hiểu câu ấy thêm một chút.
Không phải để đào bới quá khứ.
Không phải để phân tích.
Chỉ để thấy – thấy rằng quá khứ đang sống trong từng phản ứng của tôi.
Thấy hạt – hiểu gốc
Không cần phải nhổ bỏ
Tâm tự dịu dàng
Kết lại trang nhật ký thiền hôm nay, tôi ghi một câu hỏi nhỏ để mang theo trong ngày:
“Phản ứng này đến từ hiện tại hay từ quá khứ?”
Có lẽ chỉ cần giữ câu hỏi ấy trong lòng, tôi sẽ thấy tâm mình trở nên trong suốt hơn – không phải vì tôi cố gắng, mà vì tôi đang học cách nhìn sâu vào những hạt giống đang nở trong mình.

Bình luận về bài viết này