Sáng nay trời trong, ánh nắng rơi xuống hiên nhà như những sợi chỉ vàng. Tôi ngồi xuống, mở trang nhật ký thiền, và nhận ra trong lòng mình có một sự phân vân nhỏ.
Không phải chuyện lớn, chỉ là một lựa chọn trong công việc.
Nhưng tâm tôi lại bị kéo về hai phía:
“Nên làm hay không nên làm?”
Tôi tự hỏi:
“Tại sao tâm luôn muốn chọn một phía?”
Câu hỏi ấy đưa tôi đến tinh thần của Trung Quán – không đứng về “có”, cũng không đứng về “không”.
Nắng rơi hiên vắng
Tâm nghiêng về hai phía
Một tiếng thở dài
Tôi nhắm mắt lại, quan sát sự phân vân ấy.
Nó giống như một sợi dây kéo căng:
một đầu muốn tiến lên, một đầu muốn lùi lại.
Giữa hai đầu dây là một sự căng nhẹ trong ngực.
Tôi không cố gắng quyết định.
Không cố gắng chọn bên nào.
Tôi chỉ nhìn.
Và khi nhìn, tôi thấy:
sự phân vân không đến từ hoàn cảnh.
Nó đến từ tâm muốn bám vào một phía.
Hai bờ đối nghịch
Tâm đứng giữa lưỡng lự
Sóng khẽ dâng lên
Trong lúc quan sát, tôi nhớ đến tinh thần của Long Thọ:
“Không rơi vào có, không rơi vào không.”
Và tôi nhớ đến lời Jiddu Krishnamurti:
“Truth is a pathless land.”
(Sự thật là vùng đất không có con đường.)
Ngày trước, tôi nghĩ hai câu ấy nói về triết học.
Nhưng hôm nay, tôi thấy chúng nói về tâm tôi.
Tâm luôn muốn chọn một phía:
- đúng hoặc sai
- tốt hoặc xấu
- nên hoặc không nên
- được hoặc mất
- thành công hoặc thất bại
Nhưng khi tâm chọn một phía, tâm lập tức bị giới hạn.
Và trong giới hạn ấy, có xung đột.
Chọn một là mất
Chọn hai là rối rắm
Không chọn – nhẹ nhàng
Tôi thử buông ý muốn chọn lựa.
Tôi để tâm đứng yên giữa hai phía.
Không nghiêng về “có”.
Không nghiêng về “không”.
Và thật lạ, khi tôi không chọn, sự căng thẳng tan đi.
Không phải vì tôi tìm được câu trả lời, mà vì tôi không còn bị kéo về hai phía.
Tôi chỉ đứng yên – và nhìn.
Đứng yên giữa gió
Không nghiêng về bên nào
Tâm liền sáng nhẹ
Tôi nhớ lại một lần trong quá khứ, khi tôi tranh luận với một người bạn về một vấn đề nhỏ.
Ngày ấy, tôi cố chứng minh mình đúng.
Bạn tôi cố chứng minh bạn ấy đúng.
Cả hai đều mệt.
Nhưng khi nhìn lại, tôi thấy:
không ai đúng, không ai sai.
Chỉ có hai cái nhìn khác nhau.
Jiddu nói:
“When you take a position, you stop seeing clearly.”
(Khi bạn đứng về một phía, bạn không còn thấy rõ nữa.)
Hôm nay, tôi hiểu câu ấy thêm một chút.
Không phải vấn đề làm tôi khổ.
Chính ý muốn đứng về một phía mới làm tôi khổ.
Đúng sai hai phía
Như hai bờ hư ảo
Tâm đứng giữa dòng
Tôi mở mắt ra, nhìn ánh sáng đang lan dần trên mặt đất.
Tôi cảm nhận một sự nhẹ nhàng trong lòng – không phải vì tôi đã quyết định, mà vì tôi không còn bị ép phải quyết định ngay.
Tôi chỉ thấy:
khi không bám vào có – không, tâm trở nên rộng mở.
Không còn xung đột.
Không còn căng thẳng.
Không còn bị kéo về hai phía.
Chỉ còn sự sáng tỏ.
Không có – không không
Tâm như trời rộng mở
Gió thổi nhẹ nhàng
Kết lại trang nhật ký thiền hôm nay, tôi ghi một câu hỏi nhỏ để mang theo trong ngày:
“Hôm nay tôi đang đứng về phía nào khiến tôi mất tự do?”
Có lẽ chỉ cần giữ câu hỏi ấy trong lòng, tôi sẽ thấy rằng tự do không nằm ở việc chọn đúng phía – mà nằm ở việc không bị ràng buộc bởi bất kỳ phía nào.

Bình luận về bài viết này