Một chuyến đi – và một cái “vèo” của đời người
Cuối tuần vừa rồi, tôi cùng một người bạn cũ trở lại con đường mà 45 năm trước, khi cả hai mới ngoài hai mươi, chúng tôi đã đi để nhận công việc nơi rừng núi ( bạn tôi Kito hữu, tôi là dân ngoại)
Ngày ấy là đầu mùa Chay.
Hôm nay, khi trở lại, đã là Chúa Nhật Chúa Thánh Thần – cuối mùa Phục sinh.
Tôi nói với bạn mình:
“Chỉ thoáng một cái vèo… mà đã gần nửa thế kỷ. Tụi mình không thể tạo thêm một cái vèo như thế nữa.”
Câu nói ấy mở ra trong tôi một dòng suy nghĩ về Phục sinh – không phải như một lễ nghi, mà như một hành trình của chính đời mình.
- Muốn Phục sinh, phải có sự chết. Muốn chết, phải là một con người.
Tôi nhận ra một điều rất căn bản:
Phục sinh chỉ có ý nghĩa khi ta thực sự là một con người.
Một con người thì:
• được sinh ra
• được cưu mang
• được yêu thương và tổn thương
• được sống và phải chết
Ngay cả Chúa Giêsu – Ngôi Lời – cũng phải làm người thật sự, được một người mẹ cưu mang, được sinh ra, lớn lên, mệt mỏi, buồn bã, sợ hãi… để rồi Ngài có thể chết, và vì thế Ngài có thể Phục sinh.
Không có “làm người”, thì không có “sự chết”.
Không có “sự chết”, thì không có “Phục sinh”.
- Ân sủng đầu tiên: được sinh ra từ nỗi đau của Mẹ
Trước khi tôi biết khóc chào đời, đã có một người chịu đau đớn thay tôi.
Đã có một thân thể mở ra để tôi bước vào đời.
Đã có một trái tim đánh đổi bình an để tôi có sự sống.
Đó là ân sủng đầu tiên của tôi –
ân sủng từ Mẹ.
Và tôi hiểu rằng:
Không có ai tự mình bắt đầu hành trình Phục sinh.
Luôn có một người đi trước, chịu đau trước, để ta được sống.
- Nửa thế kỷ đời người – vô số cái chết nhỏ
Khi nhìn lại 45 năm ấy, tôi biết mình sẽ không có thêm một 45 năm nữa để sống trên đời.
Nhưng trong 45 năm đã qua, tôi đã trải qua vô vàn cái chết:
• cái chết của một ước mơ
• cái chết của một niềm tin
• cái chết của một mối quan hệ
• cái chết của sự hồn nhiên
• cái chết của một phiên bản cũ của chính mình
Những cái chết ấy không ai nhìn thấy, không ai đưa vào cáo phó.
Nhưng chúng thật.
Và đôi khi còn đau hơn cái chết thể xác.
- Và tôi cũng đã Phục sinh nhiều lần – chỉ là không nhận ra
Tôi đã đứng dậy sau những lần tưởng như gục ngã.
Tôi đã tha thứ khi tưởng mình không thể.
Tôi đã yêu thương trở lại sau khi bị tổn thương.
Tôi đã bắt đầu lại khi mọi thứ tưởng như đã hết.
Và tôi cũng đã hữu ý hay vô tình mà tiếp nhận ân sủng tử tất cả mọi người xung quanh, không chỉ là gia đình, bè bạn, những đồng nghiệp nơi vùng sâu ngày ấy… mà là tất cả những nhân duyên mà tôi đã tiếp nhận trên hành trình này,
Đó chính là Phục sinh nội tâm.
Nhưng vì thiếu sáng suốt, tôi không gọi tên nó.
Tôi chỉ nghĩ đó là “vượt qua”, “chịu đựng”, “sống tiếp”.
Giờ đây tôi mới hiểu:
Mỗi lần tôi sống lại sau một nỗi đau, đó là một lần Phục sinh.
- Lòng biết ơn – chiếc cầu nối giữa sự chết và Phục sinh
Tôi nhận ra một điều rất lạ mà cũng rất thật:
Khi nào tôi còn biết ơn, tôi còn có khả năng Phục sinh.
• Biết ơn Mẹ → tôi hiểu sự sống là món quà.
• Biết ơn những đau khổ → tôi hiểu sự chết nội tâm là cần thiết.
• Biết ơn những người đã khuất → họ sống lại trong tôi qua ký ức và tình thương.
. Biết ơn tất cả những người đã gặp trên cuộc đời này và cả những người chưa từng gặp gở.
• Biết ơn chính mình → tôi thấy mình đã can đảm hơn mình tưởng.
Lòng biết ơn không xóa đi đau khổ,
nhưng nó biến đau khổ thành đất màu để sự sống mới mọc lên.
- Và đoạn kết của hành trình nhìn lại
Giờ đây, khi đứng ở tuổi U70, tôi biết rằng thân thể này không thể đi thêm một hành trình 45 năm nữa.
Nhưng tôi cũng biết một điều sâu xa hơn:
Nếu nơi con cháu tôi, nơi những người thân yêu của tôi, vẫn còn lòng biết ơn –
thì sự Phục sinh của tôi vẫn còn tiếp diễn.
Không chỉ 45 năm, mà lâu hơn 45 năm về sau.
Vì khi họ còn nhớ đến tôi bằng lòng biết ơn,
thì tôi vẫn còn sống trong họ —
sống theo cách mà tổ tiên tôi đã sống trong tôi.
Và đó là một dạng Phục sinh đẹp nhất,
một sự sống vượt khỏi thân xác,
một sự tiếp nối không cần phép lạ,
chỉ cần tình thương và lòng biết ơn.
(Sáng thứ hai sau chủ nhựt “ Chúa Thánh Thẩn”, 25/6/2026)

Bình luận về bài viết này