Buổi sáng thứ mười hai.
Trời trong, nắng nhẹ.
Những tia sáng đầu ngày chiếu qua tán lá tạo thành những đốm vàng
lung linh trên mặt đất.
Chàng trai ngồi trước hiên, nhìn khu rừng trước mặt —
nhưng ánh mắt anh không thật sự ở đó.
Anh đang nhìn vào một thế giới khác:
thế giới bên trong mình.
Thầy bước ra, đặt ấm trà xuống, nói nhẹ như gọi anh trở về:
Mắt con nhìn rừng cây, nhưng tâm con lại lạc trong rừng tâm.
Chàng trai giật mình, rồi cười nhẹ:
– Dạ… đúng vậy.
Con nhìn rừng, nhưng dường như con lại thấy… chính mình trong đó.
Thầy gật đầu:
– Tốt.
đã đến lúc con bước vào duy biểu rồi đó.
Chàng trai nghiêng đầu:
– Duy biểu… nghĩa là tâm tạo ra sự biểu hiện của thế giới phải không
thầy?
Thầy chỉ vào khu rừng:
– Con thử nói xem, sáng nay rừng đang thế nào?
Chàng trai nhìn một lúc:
– Dạ… rừng yên.
Nhưng trong lòng con lại hơi bất an.Thầy mỉm cười:
– Con thấy không?
Rừng không bất an.
Chỉ tâm con bất an.
Và tâm bất an thì nhìn đâu cũng thấy bất an.
Một câu của Jiddu bỗng vang lên trong tâm anh —
nhẹ nhưng rất thật:
“Con không thấy thế giới như nó là, mà như chính con.”
Chàng trai thở ra.
Câu nói ấy như một chiếc gương soi vào lòng anh.
Thầy nói tiếp:
– Khi tâm con rộng, thế giới rộng.
Khi tâm con hẹp, thế giới hẹp.
Khi tâm con sáng, thế giới sáng.
Khi tâm con tối, thế giới tối.
– Thế giới không thay đổi.
Cái thấy của con thay đổi.
Chàng trai im lặng.
Anh nhớ lại những ngày trước:
khi tâm anh nặng, rừng như tối hơn;
khi tâm anh nhẹ, rừng như sáng hơn.
Thầy hỏi:
– Sáng nay trong con đang có điều gì?
Chàng trai nhắm mắt lại:
– Dạ… con thấy một chút lo lắng.
Không rõ vì sao.
Nhưng nó làm mọi thứ xung quanh con trở nên… mờ hơn.Thầy gật đầu:
– Đó chính là duy biểu.
Tâm con đang “nhuộm màu” thế giới.
Thầy nhặt một chiếc lá vàng, đưa lên:
– Con nhìn chiếc lá này xem.
Nó không buồn, không vui, không đẹp, không xấu.
Nó chỉ là lá.
– Nhưng tâm con thế nào, con sẽ thấy chiếc lá theo cách đó.
Chàng trai nhìn chiếc lá thật lâu.
Lần đầu tiên, anh thấy rõ:
chiếc lá không thay đổi — chỉ cái thấy của mình thay đổi.
Thầy nói:
– Khi con hiểu duy biểu, con không còn trách thế giới nữa.
Con quay về nhìn tâm mình.
– Thế giới không làm con khổ.
Cách con nhìn thế giới mới làm con khổ.
Chàng trai thở ra, nhẹ nhõm:
– Thưa thầy… vậy nếu tâm con thay đổi, thế giới sẽ thay đổi?
Thầy mỉm cười:
– Không phải thế giới thay đổi.
Cái thấy của con thay đổi.
Và khi cái thấy thay đổi, con sống trong một thế giới khác.
Thầy đứng dậy:
– Nào, hôm nay chúng ta đi dạo trong rừng.
Con thử xem:
rừng đang nói gì…
hay tâm con đang nói gì?Chàng trai đứng lên theo thầy.
Mỗi bước chân, anh cảm nhận rõ hơn:
thế giới không nằm ngoài —
thế giới nằm trong cái thấy của mình

Bình luận về bài viết này