Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- NGÀY thứ năm – GỐC RỄ CỦA PHIỀN NÃO: HAM MUỐN-BÁM VÍU-SỢ HÃI
- DAY FIVE — THE ROOT OF SUFFERING: DESIRE, ATTACHMENT, FEAR
- CHAPTER 2 — MOVEMENT: THE PRESSURE TO BECOME (“When there is no center, movement has an entirely different quality- Jiddu Krishnamurti”)
- CHƯƠNG 2 — CHUYỂN ĐỘNG: ÁP LỰC PHẢI TRỞ THÀNH
- NGÀY thứ tư – NHÌN THẲNG VÀO PHIỀN NÃO, KHỔ ĐAU
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: HÀNH TRÌNH 60 NGÀY TRỞ VỀ…
Dõi theo hành trình 60 ngày…
như dõi theo một dòng sông đang trở về nguồn của chính nó
Có những lúc, giữa nhịp sống vội và rừng thông tin dày đặc, ta cảm thấy mình đánh mất một điều gì đó rất quan trọng — không phải tri thức, không phải mục tiêu, mà là cái thấy trong trẻo từng có.
Hành trình 60 ngày này được viết như một cuốn nhật ký thiền, một câu chuyện, một con đường trở về.
Mỗi ngày là một bước nhỏ:
một hơi thở được thấy,
một cảm xúc được nhận diện,
một tập khí được soi sáng,
một nỗi sợ được hiểu,
một ranh giới được tan,
một cánh cửa được mở.
Bạn có thể đọc từng ngày như đọc một trang nhật ký của chính mình.
Bạn có thể dừng lại ở bất kỳ đoạn nào để lắng nghe tâm mình đang nói gì.
Bạn có thể đi chậm, đi nhanh, hoặc đi lại — vì hành trình này không đòi hỏi bạn phải “tiến bộ”, chỉ mời bạn trở về.
Nếu bạn muốn, hãy cùng tôi dõi theo hành trình 60 ngày này —
như dõi theo một người trẻ đang học cách nhìn lại chính mình,
và biết đâu, trong từng bước của anh,
bạn sẽ thấy bóng dáng của chính mình đang trở về.
-

Buổi sáng thứ năm. Trời trong, gió nhẹ, những chiếc lá bồ đề rơi xuống sân như những mảnh vàng mỏng. Chàng trai ngồi dưới gốc cây, tay xoay nhẹ một chiếc lá khô. Trong mắt anh có điều gì đó vướng lại. Thầy bước ra, nhìn anh một lúc rồi hỏi: – Hôm nay…
-

Buổi sáng thứ tư. Trời trong hơn những ngày trước. Ánh nắng đầu ngày rọi qua tán cây, chiếu lên sân những vệt sáng dài như những dải lụa vàng. Chàng trai ngồi bên hiên, hai tay nâng chén trà, nhưng tâm lại không yên. Có một khoảng rỗng trong lòng — không rõ buồn,…
-

The fourth morning. The sky was clearer than the days before.Sunlight filtered through the trees, laying long golden ribbons across the yard. The young man sat on the porch, holding a cup of tea in both hands,but his mind was not at ease. There was an emptiness inside him—not sadness, not worry, just a quiet hollow space. The…
-

Buổi sáng thứ ba. Trời âm u, mây xám trôi chậm như những tấm khăn mỏng phủ lên bầu trời. Chàng trai ngồi trên bậc thềm, nhìn những giọt sương còn đọng trên lá. Không khí mát lạnh, nhưng trong lòng anh lại có một sự sáng trong khó gọi tên. Thầy bước ra từ…
-

The third morning. The sky was overcast, grey clouds drifting slowly like thin veils across the heavens.The young man sat on the stone steps, watching droplets of dew still clinging to the leaves.The air was cool, yet inside him there was a quiet brightness he could not quite name. The teacher stepped out from the kitchen, carrying…
-

Buổi sáng thứ hai ở am. Sương còn bám trên những tàu lá chuối như những giọt thủy tinh. Chàng trai bước ra hiên với một cảm giác hơi nặng nhè nhẹ trong ngực — không rõ buồn, không rõ lo, chỉ là một lớp mây mỏng phủ lên tâm. Thầy đang ngồi bên bếp…
-

The second morning at the hermitage. Dew clung to the banana leaves like tiny beads of glass.The young man stepped out onto the porch with a faint heaviness in his chest—not quite sadness, not quite worry, just a thin layer of cloud settling over the heart. The teacher was tending the fire, heating water for tea.Hearing footsteps,…
-

Buổi sáng đầu tiên nơi am nhỏ. Con đường đất còn ẩm hơi sương. Chàng trai trẻ bước chậm lại, như sợ làm vỡ sự tĩnh lặng đang bao phủ nơi này. Am nhỏ nằm nép dưới tán cây già, có lẻ nhờ vậy mà nơi đây luôn mát mẻ, dễ chịu Mái ngói phủ…
-

The first morning at the small hermitage. The dirt path was still damp with mist.The young man walked slowly, as if afraid to disturb the silence resting over the place. The hermitage nestled beneath an old tree, always cool, always gentle.Moss-covered tiles.A thin line of smoke rising from the kitchen like a quiet greeting. In…