Buổi sáng thứ mười ba.
Trời mát, gió nhẹ.
Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua lan khắp khu vườn.
Chàng trai ngồi dưới gốc cây bồ đề, tay lần theo những đường gân trên
chiếc lá vàng rơi từ đêm trước.
Trong lòng anh có một cảm giác lạ —
không phải buồn, không phải vui, mà như một điều gì đó rất sâu đang
muốn được nhìn thấy.
Thầy bước đến, ngồi xuống bên cạnh:
– Sáng nay trong con hình như có một chuyển động rất sâu.
Không phải cảm xúc.
Không phải suy nghĩ.
Nó đến từ… tàng thức.
Chàng trai ngẩng lên:
– Tàng thức… là nơi chứa ký ức ạ?
Thầy lắc đầu nhẹ:
– Không chỉ ký ức.
Tàng thức là kho chứa tất cả hạt giống trong con:
– hạt giống vui
– hạt giống buồn
– hạt giống giận
– hạt giống thương
– hạt giống sợ
– hạt giống hiểu
– hạt giống mê
– hạt giống tỉnh– Mỗi hạt giống đều sẵn có.
Và tùy điều kiện, hạt nào được tưới, hạt đó biểu hiện.
Chàng trai nhìn chiếc lá trong tay, như đang nhìn vào chính mình:
– Thưa thầy… vậy sáng nay hạt giống nào đang biểu hiện trong con?
Thầy hỏi lại:
– Con thử nhìn xem.
Không phân tích.
Chỉ nhìn.
Chàng trai nhắm mắt.
Một lúc sau, anh nói:
– Dạ… con thấy một chút buồn.
Nhưng không phải buồn vì chuyện gì cụ thể.
Nó giống như một hạt giống cũ… vừa được đánh thức.
Thầy gật đầu:
– Đúng vậy.
Có những nỗi buồn không đến từ hiện tại.
Chúng đến từ những hạt giống đã nằm trong tàng thức rất lâu.
Thầy nhặt một hạt bồ đề rơi dưới đất:
– Con nhìn hạt này xem.
Nó nhỏ, nhưng trong nó chứa cả một cây bồ đề.
– Tàng thức của con cũng vậy.
Một hạt giống nhỏ có thể trở thành một khu rừng cảm xúc.
Một câu của Jiddu bỗng vang lên trong tâm anh —
nhẹ như tiếng thì thầm:
“Quá khứ luôn tìm cách chen vào hiện tại.”
Chàng trai mở mắt.
Câu nói ấy làm mọi thứ trở nên rõ hơn.– Thưa thầy… vậy làm sao để con không bị những hạt giống đó kéo đi?
Thầy mỉm cười:
– Không cần diệt hạt giống.
Không cần xua đuổi.
Chỉ cần nhận diện.
– Khi hạt giống buồn trồi lên, con chỉ cần nói:
“À, hạt giống buồn đang biểu hiện.”
– Không đồng nhất.
– Không chống lại.
– Không nuôi dưỡng thêm.
– Khi con thấy như thế, hạt giống sẽ mất năng lượng và trở về tàng thức,
nhẹ nhàng như nó đến.
Chàng trai thở ra:
– Con hiểu rồi…
Không phải con buồn.
Chỉ là hạt giống buồn đang được tưới.
Thầy gật đầu:
– Đúng.
Và khi con không tưới nó bằng suy nghĩ, nó sẽ không lớn lên.
Thầy đứng dậy:
– Nào, hôm nay chúng ta đi dạo quanh vườn.
Mỗi bước chân, con thử xem:
hạt giống nào đang được tưới trong con?
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Trong lòng anh, hạt giống buồn sáng nay không còn là một đám mây
nặng nữa.Nó trở thành một hạt nhỏ — được thấy, được hiểu, và được đặt xuống,
vùi nhẹ vào sâu trong tàng thức

Bình luận về bài viết này