Buổi sáng thứ mười bảy.
Trời trong, nắng nhẹ.
Những giọt sương còn đọng trên lá bồ đề, long lanh như những hạt ngọc
nhỏ.
Chàng trai đang tưới khu vườn sau am, nhưng tâm anh lại không hoàn
toàn ở đó.
Thầy bước đến, nhìn anh một lúc rồi hỏi:
– Con đang tưới cây… nhưng tâm con đang tưới gì?
Chàng trai khựng lại.
Anh đặt bình tưới xuống, nhìn thầy:
– Dạ… con không rõ.
Sáng nay con thức dậy với một cảm giác hơi nặng.
Nhưng khi con tưới cây, con lại thấy nhẹ hơn một chút.
Thầy gật đầu:
– Vì con đang tưới tẩm những hạt giống lành trong con.
Chàng trai nghiêng đầu:
– Tưới tẩm… là sao ạ?
Thầy chỉ vào khu vườn:
– Con thấy không?
Cây nào được tưới, cây đó lớn.
Cây nào bị bỏ quên, cây đó héo.
– Tâm con cũng vậy.
Hạt giống nào được tưới, hạt đó biểu hiện.Một câu của Jiddu bỗng vang lên trong tâm anh —
nhẹ như tiếng gió:
“Bạn trở thành điều bạn nuôi dưỡng mỗi ngày.”
Chàng trai im lặng.
Câu nói ấy như một giọt nước rơi đúng vào nơi khô cạn trong lòng anh.
Thầy nói tiếp:
– Sáng nay con tưới cây.
Nhưng đồng thời, con đang tưới hạt giống an trong con.
Vì khi con chăm sóc một điều gì đó bằng sự có mặt,
tâm con cũng được chăm sóc.
Chàng trai nhìn khu vườn —
những luống rau xanh, những bụi hoa nhỏ, những cây bồ đề non.
– Thưa thầy… vậy khi con làm một việc với sự có mặt,
con đang tưới tẩm hạt giống lành?
Thầy gật đầu:
– Đúng.
Không cần cố gắng tích cực.
Không cần ép mình phải vui.
Chỉ cần có mặt.
– Khi con thở trong chánh niệm → con tưới hạt giống bình an.
– Khi con đi trong chánh niệm → con tưới hạt giống vững chãi.
– Khi con nói lời tử tế → con tưới hạt giống thương yêu.
– Khi con nhận diện tập khí → con tưới hạt giống hiểu biết.
– Khi con buông bỏ quá khứ → con tưới hạt giống tự do.
Chàng trai thở ra, nhẹ nhõm:
– Con hiểu rồi…
Không phải chỉ có hạt giống tiêu cực mới trồi lên.
Hạt giống lành cũng có thể trồi lên — nếu con tưới chúng.Thầy mỉm cười:
– Đúng vậy.
Và điều kỳ diệu là:
khi hạt giống lành lớn lên, hạt giống bất thiện tự yếu đi.
Không cần chiến đấu.
Không cần xua đuổi.
Chỉ cần nuôi dưỡng đúng điều.
Thầy nhặt một chiếc lá non, đưa lên:
– Con thấy chiếc lá này không?
Nó lớn lên không phải vì nó cố gắng.
Nó lớn lên vì được tưới đúng cách.
– Tâm con cũng vậy.
Chàng trai nhìn khu vườn, rồi nhìn vào lòng mình:
– Thưa thầy… vậy từ hôm nay, mỗi khi con thấy tâm nặng,
con chỉ cần tưới một hạt giống lành?
Thầy gật đầu:
– Không phải để che lấp nỗi nặng.
Mà để nuôi dưỡng điều giúp con trở về.
Thầy đứng dậy:
Nào, hãy bắt đầu thiền hành thôi.
Mỗi bước chân, con nhìn xem nơi đất tâm của con
con đang tưới hạt giống nào trong mình?
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Trong lòng anh, sự nặng nề sáng nay đã tan gần hết —
không phải vì anh cố gắng,
mà vì anh đã tưới đúng điều cần

Bình luận về bài viết này