“Bản ngã và tiếng ồn trong đầu”
Có một câu nói của Eckhart Tolle mà tôi nhớ mãi:
“Most people don’t think. They are being thought.”
(“Hầu hết con người không phải đang suy nghĩ.
Họ đang bị suy nghĩ điều khiển.”)
Câu nói ấy nghe qua thì đơn giản, nhưng nếu nhìn sâu, nó chạm vào một sự thật mà ít ai dám đối diện:
Chúng ta không sống cuộc đời của mình.
Chúng ta sống cuộc đời của những tiếng nói trong đầu.
Khi nhìn vào những câu chuyện của Nhóm Xã Hội, ta thấy rất nhiều kiểu chạy:
chạy vì sợ thiếu, sợ mất, sợ bị quên, sợ bị đánh giá, sợ đứng yên, sợ chính mình.
Nhưng Eckhart Tolle chỉ ra một điều sâu hơn:
Không phải ta chạy vì hoàn cảnh.
Ta chạy vì bản ngã.
Bản ngã không phải là sự kiêu ngạo.
Không phải là cái “tôi” thích thể hiện.
Không phải là sự tự cao.
Trong cách nhìn của Tolle, bản ngã là:
– tiếng ồn trong đầu
– những câu chuyện ta tự kể
– những nỗi sợ ta ôm từ quá khứ
– những kỳ vọng ta gánh từ xã hội
– những hình ảnh ta cố giữ về chính mình
– những điều ta nghĩ mình phải trở thành
Bản ngã không phải là kẻ thù.
Nó chỉ là một cơ chế sinh tồn đã lỗi thời —
một cái bóng luôn thì thầm:
“Không đủ đâu.”
“Coi chừng mất.”
“Người ta đang đánh giá mày đó.”
“Phải cố hơn nữa.”
“Đừng dừng lại.”
“Đừng để ai vượt qua.”
Và thế là ta chạy.
Eckhart Tolle nói rằng:
Bản ngã không sống được trong hiện tại.
Nó chỉ sống được trong quá khứ và tương lai.
Quá khứ để hối hận.
Tương lai để lo lắng.
Còn hiện tại — nơi duy nhất ta có thể thở —
lại là nơi bản ngã không có quyền lực.
Đó là lý do khi ta thật sự hiện diện,
bản ngã im lặng.
Và khi bản ngã im lặng,
ta không còn phải chạy nữa.
Nhưng làm sao để im lặng?
Tolle không bảo ta phải thiền hàng giờ.
Không bảo ta phải bỏ hết mọi thứ.
Không bảo ta phải trở thành người giác ngộ.
Ông chỉ mời ta làm một điều rất nhỏ:
Nhìn vào tiếng ồn trong đầu —
như một người quan sát.
Không chống lại.
Không cố xua đi.
Không cố thay đổi.
Chỉ nhìn.
Khi ta nhìn, ta tách mình khỏi tiếng ồn.
Khi ta tách mình khỏi tiếng ồn, ta không còn bị nó điều khiển.
Khi ta không còn bị điều khiển, ta không cần phải chạy nữa.
Một lần, Tolle kể rằng ông từng sống trong trạng thái tuyệt vọng đến mức muốn kết thúc cuộc đời.
Nhưng trong khoảnh khắc tăm tối nhất, ông nghe một câu trong đầu:
“Tôi không thể sống với chính mình nữa.”
Và ông chợt nhận ra:
“Nếu tôi không thể sống với chính mình,
vậy có phải đang tồn tại hai ‘tôi’ không?”
Một câu hỏi nhỏ, nhưng mở ra cả một đời minh triết.
Từ đó, ông thấy rõ:
Một phần trong ta đau khổ.
Một phần khác đang nhìn thấy nỗi đau ấy.
Và phần đang nhìn —
chính là tự do.
Eckhart Tolle không dạy ta cách sống.
Ông chỉ chỉ cho ta thấy:
Ta không phải là tiếng ồn trong đầu.
Ta là người đang nghe tiếng ồn ấy.
Khi ta thấy điều đó,
ta không cần phải chạy khỏi nỗi sợ nữa.
Ta chỉ cần nhìn nó.
Và khi ta nhìn đủ lâu,
nỗi sợ tan ra —
như sương tan khi mặt trời lên.
Những bài viết tiếp theo trong Nhóm Minh Triết sẽ tiếp tục mở ra những góc nhìn như vậy:
nhẹ, sâu, không phán xét, không giáo điều.
Không phải để ta trở thành người giác ngộ.
Mà để ta trở thành người thấy rõ.
Vì khi ta thấy rõ,
ta không cần phải chạy nữa.
Vài dòng tiểu sử
• Tên thật: Ulrich Leonard Tölle
• Năm sinh: 1948 (hiện còn sống)
• Nơi sinh: Lünen, Đức
• Quốc tịch: Đức – Canada
• Tôn giáo / ảnh hưởng:
Không thuộc tôn giáo nào.
Tư tưởng của ông chịu ảnh hưởng sâu từ:
– Phật giáo (tính vô ngã, chánh niệm)
– Đạo giáo (sự hiện diện, thuận theo tự nhiên)
– Kitô giáo huyền nhiệm (mysticism – “The Kingdom ofGod is within you”)
– Krishnamurti (tự do khỏi tư tưởng và bản ngã)
Điều đặc biệt là:
ông không đi theo bất kỳ hệ thống nào, mà tự trải nghiệm sự “tỉnh thức” trong một đêm khủng hoảng tâm lý.
Từ đó, ông sống một cuộc đời rất giản dị, không triết lý phức tạp, không giáo điều — chỉ là có mặt trong hiện tại.
Giá trị và ảnh hưởng trong xã hội hiện đại
Eckhart Tolle trở thành một trong những tiếng nói có ảnh hưởng nhất thế giới về tâm linh – tâm lý – chữa lành, vì ông chạm đúng vào căn bệnh của thời đại:
• tiếng ồn trong đầu
• sự đồng nhất với bản ngã
• nỗi sợ không đủ
• sự nghiện bận rộn
• sự chạy không dừng
• sự mất kết nối với chính mình
Hai cuốn sách của ông:
“The Power of Now” và “A New Earth”
đã trở thành hiện tượng toàn cầu, được dịch ra hơn 50 ngôn ngữ.
Tư tưởng của ông giúp con người hiện đại:
• bớt bị điều khiển bởi suy nghĩ
• bớt chạy theo nỗi sợ
• bớt đồng nhất bản thân với thành tích
• bớt phản ứng, bớt căng thẳng
• sống hiện diện hơn, tỉnh thức hơn
Ông không dạy ta “phải sống thế nào”.
Ông chỉ chỉ cho ta thấy vì sao ta đau,
và vì sao ta chạy mãi không dừng được.
Và khi ta thấy rõ điều đó,
ta bắt đầu sống khác đi — nhẹ hơn, thật hơn, tự do hơn.

Bình luận về bài viết này