“Tự do không nằm ở lựa chọn”
Krishnamurti có một câu nói khiến nhiều người bối rối:
“Freedom is not in choice.”
(Tự do không nằm ở lựa chọn.)
Nghe qua thì vô lý.
Vì từ nhỏ đến lớn, ta được dạy rằng:
– có nhiều lựa chọn là tự do
– được chọn là tự do
– được quyết định là tự do
– được sống theo ý mình là tự do
Nhưng Krishnamurti nhìn sâu hơn.
Ông nói:
Nếu tâm trí bị điều kiện hóa,
thì mọi lựa chọn đều chỉ là ảo giác của tự do.
Chúng ta chọn nghề — nhưng chọn từ nỗi sợ thất nghiệp.
Chọn người yêu — nhưng chọn từ nỗi sợ cô đơn.
Chọn cách sống — nhưng chọn từ nỗi sợ bị đánh giá.
Chọn mục tiêu — nhưng chọn từ nỗi sợ không đủ tốt.
Chọn chạy — nhưng chọn từ nỗi sợ đứng yên.
Vậy thì lựa chọn đó có thật sự là của ta không?
Hay chỉ là phản ứng của một tâm trí đã bị lập trình bởi xã hội, gia đình, quá khứ, nỗi sợ, và bản ngã?
Krishnamurti nói:
“Khi bạn chọn, bạn đang sợ.”
Vì nếu không sợ,
ta không cần phải chọn.
Ta chỉ cần thấy rõ — và hành động.
Krishnamurti không dạy ta cách sống.
Ông dạy ta thấy.
Thấy rằng tâm trí ta không hề tự do.
Thấy rằng ta đang sống bằng những khuôn mẫu cũ.
Thấy rằng ta đang phản ứng chứ không thật sự sống.
Thấy rằng ta đang chạy theo những điều người khác muốn, chứ không phải điều mình muốn.
Và khi ta thấy rõ,
sự thay đổi xảy ra một cách tự nhiên —
không cần nỗ lực, không cần ép buộc.
Krishnamurti nói rằng:
Tự do không đến từ việc chọn cái này thay vì cái kia.
Tự do đến từ việc thấy rõ toàn bộ cơ chế của người đang chọn.
Khi ta thấy rõ nỗi sợ,
nỗi sợ tan.
Khi ta thấy rõ bản ngã,
bản ngã yếu đi.
Khi ta thấy rõ điều kiện hóa,
điều kiện hóa mất quyền lực.
Và khi tâm trí không còn bị điều khiển,
ta không cần phải chọn.
Ta chỉ cần sống.
Một lần, Krishnamurti được hỏi:
“Làm sao để tôi được tự do?”
Ông trả lời:
“Hãy quan sát chính mình —
mà không phán xét, không so sánh, không muốn thay đổi.”
Chỉ quan sát.
Như nhìn một dòng sông trôi.
Như nhìn mây bay.
Như nhìn hơi thở đi vào rồi đi ra.
Khi ta quan sát mà không can thiệp,
tâm trí trở nên trong suốt.
Và trong sự trong suốt ấy,
tự do xuất hiện.
Không phải tự do để chọn.
Mà là tự do khỏi người đang chọn.
Krishnamurti không đưa ta câu trả lời.
Ông đưa ta một tấm gương.
Để khi ta nhìn vào đó,
ta thấy rõ những điều đang vận hành bên trong mình:
– nỗi sợ
– sự so sánh
– sự hơn thua
– sự phòng vệ
– sự tổn thương
– sự mong cầu
– sự chạy trốn
– sự bám víu
Và khi ta thấy rõ tất cả,
ta không còn bị chúng điều khiển.
Đó là tự do.
Nếu Eckhart Tolle giúp ta nhận ra tiếng ồn trong đầu,
thì Krishnamurti giúp ta nhận ra ai đang tạo ra tiếng ồn ấy.
Và khi ta thấy rõ người đang chạy,
ta không cần phải chạy nữa.
Vài dòng tiểu sử
• Tên đầy đủ: Jiddu Krishnamurti
• Năm sinh – năm mất: 1895 – 1986
• Nơi sinh: Madanapalle, Ấn Độ
• Tôn giáo / ảnh hưởng:
– Được phong là “Đấng Cứu Thế” bởi TheosophicalSociety khi còn nhỏ
– Nhưng ông từ bỏ mọi tôn giáo, mọi tổ chức, mọi giáo lý
– Không theo Phật giáo, không theo Ấn giáo, không theo Thiên Chúa giáo
– Tư tưởng của ông chịu ảnh hưởng từ:
o truyền thống tâm linh Ấn Độ
o triết học phương Tây
o trải nghiệm nội tâm sâu sắc của chính ông
Điều đặc biệt:
Krishnamurti không thuộc về bất kỳ hệ thống nào.
Ông phá bỏ mọi hệ thống.
Giá trị và ảnh hưởng trong xã hội hiện đại
Krishnamurti trở thành một trong những tư tưởng gia có ảnh hưởng lớn nhất thế kỷ 20 vì ông chạm vào gốc rễ của vấn đề con người:
• sự điều kiện hóa
• sự sợ hãi
• sự đồng nhất với tư tưởng
• sự thiếu tự do nội tâm
• sự chạy theo thành công
• sự lặp lại vô thức của quá khứ
• sự phản ứng thay vì sống tỉnh thức
Ông không đưa ra phương pháp.
Không đưa ra kỹ thuật.
Không đưa ra con đường.
Ông chỉ đưa ra cái thấy:
“Khi bạn thấy rõ điều gì đang điều khiển bạn,
bạn tự do khỏi nó.”
Trong một xã hội đầy lựa chọn nhưng thiếu tự do,
đầy tiếng ồn nhưng thiếu tĩnh lặng,
đầy chạy nhưng thiếu hướng đi,
tư tưởng của Krishnamurti giống như một tấm gương:
nó không nói bạn phải làm gì,
nó chỉ cho bạn thấy bạn đang là ai.
Và đôi khi, đó là điều duy nhất ta cần để bắt đầu thay đổi.

Bình luận về bài viết này