“Hơi thở là nơi trú ẩn của tâm”
Trong tất cả những bậc minh triết của thời hiện đại,
Thầy Thích Nhất Hạnh là người đưa ta trở về với điều đơn giản nhất,
nhưng cũng là điều ta đánh mất nhiều nhất:
hơi thở.
Không phải hơi thở để sống.
Mà là hơi thở để trở về.
Khi nhìn vào Nhóm Xã Hội, ta thấy con người chạy vì đủ thứ:
vì sợ thiếu, sợ mất, sợ bị quên, sợ bị đánh giá, sợ đứng yên, sợ chính mình.
Nhưng Thầy nói:
“Khi bạn thở vào, bạn trở về với chính mình.
Khi bạn thở ra, bạn mỉm cười với chính mình.”
Nghe thì nhẹ.
Nhưng nếu ta thật sự làm được,
ta không còn phải chạy nữa.
Thầy không dạy ta cách vượt qua nỗi sợ.
Thầy dạy ta ngồi xuống với nỗi sợ.
Không xua đuổi.
Không chống lại.
Không cố gắng mạnh mẽ.
Chỉ ngồi xuống.
Và thở.
Thầy nói:
“Hơi thở là cây cầu nối thân và tâm.”
Khi ta thở sâu,
tâm trở về với thân.
Và khi tâm trở về với thân,
ta không còn bị cuốn đi bởi những tiếng ồn trong đầu.
Thầy không nói về giác ngộ.
Không nói về triết lý cao siêu.
Không nói về những điều xa vời.
Thầy chỉ nói về:
– bước chân
– hơi thở
– tách trà
– chiếc lá
– tiếng chim
– nụ cười
– khoảnh khắc này
Vì theo Thầy:
“Hiện tại là nơi duy nhất cuộc sống thật sự xảy ra.”
Quá khứ đã đi rồi.
Tương lai chưa tới.
Chỉ có bây giờ là thật.
Nhưng ta lại sống cả đời trong những nơi không tồn tại.
Thầy kể rằng có những người đi rất nhanh,
nhưng không biết mình đang đi đâu.
Có những người làm rất nhiều,
nhưng không biết mình đang làm vì điều gì.
Có những người thở cả ngày,
nhưng chưa từng thật sự thở một hơi nào.
Thầy gọi đó là:
“sự vắng mặt của chính mình.”
Ta có mặt trong cuộc đời,
nhưng không có mặt trong chính ta.
Thầy dạy ta một bài thực tập rất nhỏ:
“Thở vào, tôi biết tôi đang thở vào.
Thở ra, tôi biết tôi đang thở ra.”
Chỉ vậy thôi.
Không cố gắng.
Không ép buộc.
Không mong cầu.
Và điều kỳ diệu xảy ra:
Khi ta biết mình đang thở,
ta đang sống.
Khi ta biết mình đang sống,
ta không còn phải chạy nữa.
Thầy nói:
“Bình an có mặt ngay trong giây phút này.
Chỉ cần bạn trở về để nhận ra nó.”
Bình an không nằm ở thành công.
Không nằm ở tương lai.
Không nằm ở việc giải quyết hết mọi vấn đề.
Không nằm ở việc trở thành người tốt hơn.
Bình an nằm ở một hơi thở có mặt trọn vẹn.
Nếu Eckhart Tolle giúp ta nhận ra tiếng ồn trong đầu,
Krishnamurti giúp ta thấy cơ chế của người đang chọn,
thì Thích Nhất Hạnh giúp ta trở về với thân,
để tâm không còn lang thang.
Và khi tâm không còn lang thang,
ta không cần phải chạy nữa.
Ta chỉ cần thở.
Vài dòng tiểu sử
• Tên đầy đủ: Nguyễn Xuân Bảo (pháp danh: Thích Nhất Hạnh)
• Năm sinh – năm mất: 1926 – 2022
• Nơi sinh: Thừa Thiên – Huế, Việt Nam
• Tôn giáo / ảnh hưởng:
– Thiền sư Phật giáo Làng Mai
– Kết hợp tinh hoa của:
o Phật giáo nguyên thủy
o Thiền tông
o Tịnh độ
o Chánh niệm (mindfulness)
– Ảnh hưởng sâu từ truyền thống Phật giáo Việt Nam và tinh thần bất bạo động của Gandhi
Ông là một trong những thiền sư có ảnh hưởng lớn nhất thế giới, được gọi là “Cha đẻ của chánh niệm hiện đại”.
Giá trị và ảnh hưởng trong xã hội hiện đại
Thích Nhất Hạnh mang đến cho thế giới một điều rất hiếm:
sự bình yên có thể thực hành ngay lập tức.
Không triết lý phức tạp.
Không giáo điều.
Không nghi lễ.
Không đòi hỏi thay đổi lớn.
Chỉ cần:
• một hơi thở có ý thức
• một bước chân có mặt
• một nụ cười thật
• một khoảnh khắc dừng lại
Ông giúp con người hiện đại:
• bớt chạy
• bớt căng
• bớt phản ứng
• bớt lạc trong suy nghĩ
• bớt bị cuốn vào tốc độ của xã hội
• kết nối lại với chính mình
• chữa lành những vết thương cũ
• sống nhẹ nhàng hơn, thật hơn
Trong một thế giới đầy tiếng ồn,
ông dạy ta cách nghe hơi thở.
Trong một thế giới đầy chạy,
ông dạy ta cách dừng lại.
Trong một thế giới đầy áp lực,
ông dạy ta cách mỉm cười.
Và đôi khi, chỉ cần vậy thôi,
cuộc đời đã khác đi rất nhiều.

Bình luận về bài viết này