BÀI 14 – VIKTOR FRANKL (bài thứ hai)

Written in

bởi

“Ý nghĩa – Tự do nội tâm – Con người vượt lên hoàn cảnh”

Tôi từng nghĩ tự do là làm điều mình muốn.
Đi đâu mình thích.
Sống theo cách mình chọn.
Không bị ai kiểm soát.
Không bị ai giới hạn.

Nhưng rồi cuộc đời xảy ra.

Có những điều tôi không chọn.
Có những điều tôi không muốn.
Có những điều tôi không thể thay đổi.
Có những điều tôi không thể chạy khỏi.

Và tôi nhận ra:

Tự do thật sự không nằm ở hoàn cảnh.
Tự do thật sự nằm ở cách tôi đối diện với hoàn cảnh.

Frankl nói:

“Giữa kích thích và phản ứng, có một khoảng trống.
Trong khoảng trống đó là tự do của bạn.”

Tôi đọc câu đó và thấy một điều rất sâu:

Tôi không tự do vì tôi phản ứng quá nhanh.

Tôi giận là tôi nói.
Tôi sợ là tôi chạy.
Tôi buồn là tôi thu mình.
Tôi tổn thương là tôi đóng cửa.
Tôi thất bại là tôi bỏ cuộc.

Tôi không có khoảng trống.
Tôi chỉ có phản ứng.

Và khi tôi chỉ phản ứng,
tôi không sống —
tôi bị điều khiển.

Frankl nói:

“Con người có thể bị lấy đi mọi thứ, trừ một thứ:
tự do chọn thái độ của mình trước hoàn cảnh.”

Tôi không thể chọn điều xảy ra.
Nhưng tôi có thể chọn tôi là ai khi nó xảy ra.

Tôi không thể chọn mất mát.
Nhưng tôi có thể chọn cách tôi đứng dậy.

Tôi không thể chọn nỗi đau.
Nhưng tôi có thể chọn ý nghĩa của nỗi đau đó.

Tôi không thể chọn người khác.
Nhưng tôi có thể chọn phản ứng của mình.

Tự do không phải là “muốn gì làm nấy”.
Tự do là không để hoàn cảnh quyết định con người tôi.

Frankl nói:

“Cuộc đời không hỏi bạn mong muốn điều gì.
Cuộc đời hỏi bạn:
‘Bạn trả lời tôi bằng cách nào?’”

Tôi từng hỏi cuộc đời:

“Tại sao chuyện này xảy ra với tôi?”

Nhưng Frankl dạy tôi hỏi:

“Chuyện này đang mời tôi trở thành ai?”

– Mạnh mẽ hơn?
– Hiểu mình hơn?
– Tử tế hơn?
– Sâu sắc hơn?
– Tự do hơn?
– Thật hơn?
– Can đảm hơn?

Ý nghĩa không phải là câu trả lời.
Ý nghĩa là phản ứng của tôi trước cuộc đời.

Frankl nói:

“Đau khổ không phải là bi kịch.
Bi kịch là đau khổ mà không có ý nghĩa.”

Tôi từng cố tránh đau.
Nhưng rồi tôi hiểu:

Đau không giết tôi.
Vô nghĩa mới giết tôi.

Khi tôi biết vì sao tôi chịu đựng,
tôi có thể chịu đựng bất cứ điều gì.

Khi tôi biết điều gì quan trọng,
tôi có thể vượt qua điều không quan trọng.

Khi tôi biết mình sống vì điều gì,
tôi có thể sống qua bất kỳ hoàn cảnh nào.

Ý nghĩa không làm nỗi đau biến mất.
Ý nghĩa làm nỗi đau trở thành con đường.

Giới thiệu bài tiếp theo 

Nếu Frankl dạy ta đứng vững bằng ý nghĩa,
Aristotle dạy ta trở thành mình qua hành động,
Plato dạy ta nhớ linh hồn,
Socrates dạy ta biết mình,

thì Hermann Hesse dạy ta đi vào bên trong —
không phải để trốn đời,
mà để tìm ra con người thật đang bị che phủ bởi bản ngã, kỳ vọng và tổn thương.

Bình luận về bài viết này