Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- CHAPTER 8 — TIME: THE FRACTURE OF REGRET AND FEAR (“Fear exists only when you think about tomorrow; regret exists only when you think about yesterday.— JidduKrishnamurti”)
- ĐI TÌM CHIẾC BÈ ẤY, CHUYỆN 8 — CHIẾC BÈ NGUYÊN THỦY
- STORY 8 — THE ORIGINAL RAFT
- Trung đạo như một cách sống: không rơi vào cực đoan của tâm
- CM1815 – The Middle Way as a Way of Living: Not Falling Into the Extremes of the Mind
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: LIVING WITH THE FRACTURES OF THE SOUL
“We do not become whole by erasing our fractures,
but by letting light pass through them.
The Kintsugi of the heart is not repair,
but the courage to look directly at the places that carry unwanted marks —
and allow those very places to become the most beautiful part of us.”
-

The morning sky was clear, and a soft breeze moved through the mango leaves.The young man sat beneath the tree, watching sunlight filter through the branches.But his mind was not as clear as the sky.It was being pulled in two directions:one part toward the past,one part toward the future. The teacher stepped outside with a…