Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền

Từng chữ là một bước chân Chánh niệm

Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền

Từng chữ là bước chân chánh niệm

Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.

Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.

Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.

Bạn sẽ bắt gặp ở đây:

  • Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
  • Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
  • Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.

Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.

Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.

Chuyên mục: Haiku Weekdays

Trong những ngày làm việc với bao buồn vui và cả sự căng thẳng mõi mệt, không cần chờ đợi đến cuối tuần chúng ta mới ngơi nghỉ, thư giãn. Chúng ta hoàn toàn có cơ hội tự thưởng cho mình những cơ hội nhỏ thôi, nhưng vô cùng quý báu- đó là hãy trở về với Hợi thở của chính mình, và một không gian tĩnh lặng chi riêng mình dù chỉ vài hơi thở. Haiku Week days cũng tự ho mình và cho bạn một góc nhỏ tinh tại như vậy, mời bạn ghé qua.

  • ĐỜI ĐÁ VÀNG – Một tiếng vọng của Tập Đế

    Nghe lại bài Đời đá vàng của nhạc sĩ Vũ Thành An, mình thấy như đang nghe một bản kinh buồn của kiếp người. Những câu hát:“Ta lần mò leo mãi không qua được vách sầuTa tìm một tiếng yêu thấy toàn là sầu đau”…không chỉ là lời than thở, mà là sự thật về…

  • Ganh Tị & Đố Kị – Bóng Tối và Ánh Sáng Trong Tâm Thức

    Ánh mắt lặng thinhthấy người khác rực rỡtâm mình chợt chênh  Ganh Tị – Thách Thức Tự Nhiên và Cơ Hội Chuyển Hóa Ganh tị là một phản ứng tâm lý rất con người. Khi ta thấy người khác có điều gì đó tốt đẹp — tài năng, thành công, tình cảm, vật chất —…

  • Uống Trà: Khi Sáu Căn Rủ Nhau Dẫn Lối

    Có những buổi trà như một khúc nhạc trầm:không gian tĩnh mịch, hương trà thoảng nhẹ, bàn tay pha khéo léo, nụ cười êm ả của người đối diện.Chúng ta ngồi đó, tưởng mình đã chạm vào tĩnh lặng. Nhưng sâu trong từng khoảnh khắc, sáu cánh cửa giác quan vẫn khẽ mở ra, đón…

  • Mở chiếc lồng trong tim, để cánh yêu thương bay cao

    Sáng nay, bắt đầu tháng 7 – mùa báo hiếu – mùa phóng sinh. Tôi nghĩ về những chiếc lồng giam nhốt . Không phải lồng chim ngoài chợ, mà là chiếc lồng trong tim – nơi ta từng không ít lần tự giam nhốt những cánh chim mang tên “biết ơn”, “yêu thương”, “lắng…

  • Mưa dầm và những điều chưa nói

    Có những lúc không phải giông bão, nhưng mưa triền miên cả đêm.Như những điều trong lòng ta—không đủ để bật khóc, nhưng cũng chẳng kịp khô đi. Mưa đã rơi từ đêm qua.Không ào ạt, không gào thét, chỉ là một thứ âm thanh đều đều, dai dẳng—như một lời thì thầm không dứt.Tôi…

  • Giông bão đến và tôi không còn lo sợ nữa

    Ngày trước, chỉ cần nghe tin bão là lòng tôi đã chùng xuống.Không phải vì sợ gió giật hay mái tôn bay, mà vì những điều không thể kiểm soát—cả ngoài trời lẫn trong lòng. Sáng qua, bản tin thời tiết nói giông bão đang vào.Tôi nhìn lên bầu trời xám, không còn thấy hoảng…

  • Chuyện kể trong lồng gió

    Chú chim lạ sống nơi am nhỏ cuối rừng tre, cùng một vị thiền sư già, người ngày ngày pha trà, ngồi thiền và thả thời gian vào lòng tĩnh tại. Một hôm, chú chim lạ đậu xuống tay thầy, kể rằng: “Con bay ngang một ngã phố đông, nghe một người trò chuyện cùng…

  • Đối thoại giữa Người và Chim phóng sinh

    Người:Chim ơi, bạn bị bắt để được thả.Còn ta — ai bắt ta? Và ai sẽ thả ta? Chim:Tôi từng nghĩ lồng là bầu trời thu nhỏ.Giờ bay lên rồi, lại hoang mang với khoảng không rộng lớn.Người có chắc là mình chưa từng quen với chiếc lồng mang tên “thói quen”? Người:Có lúc tôi…

  • Phố mùa chim

    Phố rợp cánh bay  trong mùa người mở lồng —  tự do ngập ngừng. Phố mùa này bỗng nhiên nhiều chim. Từ sáng sớm đã nghe tiếng hót vang giữa những khoảng hiên, những ngõ nhỏ. Chim bay trên đầu người, như thể đang tìm một hướng đi chưa xác định. Cảnh tượng ấy trông…

  • Cảm xúc: giữa hờ hững và tự tại

    Thoáng đầu, mình tưởng đó là một buổi sáng hờ hững – không có gì đặc biệt, không có gì rõ ràng. Nhưng rồi, khi ngồi yên và thở, mình nhận ra:Mây trôi không hờ hững – mây chỉ không bám víu.Không níu giữ hình dạng, không chống lại gió, không chọn hướng đi.Và chính…