(Từ cảm xúc mong được giải thoát – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Niết-bàn)
Sáng nay, mình thấy lòng muốn được “thoát ra”.
Thoát khỏi những lo toan, những rối rắm,
thoát khỏi những vòng lặp của cảm xúc,
thoát khỏi chính mình – như mình đang là.
Mình nghĩ: “Bao giờ mình mới đạt được Niết-bàn?”
Haiku 1
Muốn được thảnh thơi
nên cứ chạy đi mãi
mà lòng chẳng yên
________________________________________
Có Niết-bàn nào để đến?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Niết-bàn là gì? Có thật là một nơi chốn để đến không?”
Long Thọ nói:
“Không có Niết-bàn tách rời sinh tử,
không có pháp nào gọi là ‘được’ hay ‘mất’.”
Tức là: Niết-bàn không phải là một trạng thái cố định,
mà là sự vắng mặt của vọng tưởng – ngay trong hiện tại.
Vậy thì, thay vì mong đạt tới,
mình học cách buông xuống – và có mặt.
Haiku 2
Không cần đạt tới
chỉ cần không bám víu
là đã thảnh thơi
________________________________________
Quán Niết-bàn – để không còn tìm kiếm
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu có Niết-bàn thật,
thì nó phải thường hằng –
nhưng tất cả đều vô tướng,
nên Niết-bàn cũng không tự tánh.”
Vậy nên, thay vì nghĩ “mình chưa tới”,
mình học cách thấy: mình đang ở trong – nếu mình dừng lại.
Haiku 3
Niết-bàn không xa
chỉ là phút không dính
vào điều gì nữa
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình mong được “giải thoát”, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Niết-bàn là gì? Có thật là nơi để đến không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có Niết-bàn nào để đạt tới. Chỉ có phút này để buông.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có Niết-bàn
nào nằm ngoài phút thở
chỉ khi buông xuống
mọi tìm cầu – mong đợi
mình đã ở nơi đó
________________________________________

Bình luận về bài viết này