Có một buổi chiều, khi nhìn dòng người qua lại, tôi chợt nhận ra:
mỗi khoảnh khắc đều có một “trung tâm” mà tâm tôi muốn bám vào.
- một mong muốn
- một nỗi sợ
- một ký ức
- một mục tiêu
- một hình ảnh về bản thân
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi có trung tâm, có biên giới.
Khi không có trung tâm, mọi khoảnh khắc đều bình đẳng.”
1. Trung tâm là cái tôi đang vận hành
Trung tâm có thể là:
- “tôi muốn”
- “tôi sợ”
- “tôi nghĩ”
- “tôi đúng”
- “tôi sai”
- “tôi cần”
Khi trung tâm xuất hiện,
mọi thứ xoay quanh nó.
Và trong sự xoay quanh ấy,
có xung đột.
2. Khi không có trung tâm, không có ưu tiên hay loại trừ
Không có khoảnh khắc nào:
- quan trọng hơn
- đẹp hơn
- đáng sống hơn
- đáng tránh hơn
Mọi khoảnh khắc đều bình đẳng.
Không phải bình đẳng theo đạo đức,
mà là bình đẳng theo cái thấy.
Khoảnh khắc nào cũng là sự sống đang tự hiển lộ.
3. Sự sống không trung tâm là sự sống không bị chia cắt
Không còn:
- người quan sát
- người chọn lựa
- người phán xét
- người muốn
- người sợ
Chỉ còn sự sống.
Không bị chia thành “tốt” và “xấu”,
“đáng” và “không đáng”,
“đúng” và “sai”.
Chỉ có như thị.

Bình luận về bài viết này