Có một hôm, khi đang uống một ngụm trà, mình chợt nhận ra:
trà không thuộc về mình.
Hương không thuộc về mình.
Khoảnh khắc này cũng không thuộc về mình.
Chỉ có trải nghiệm đang diễn ra.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi không có người sở hữu, mọi trải nghiệm đều tự do.”
Và tinh thần Hoa Nghiêm:
“Pháp vô chủ — không ai sở hữu.”
1. Người sở hữu là cái tôi đang bám vào trải nghiệm
Cái tôi luôn nói:
- “trải nghiệm của tôi”
- “cảm xúc của tôi”
- “hiểu biết của tôi”
- “tổn thương của tôi”
Nhưng chính sự sở hữu ấy làm trải nghiệm trở nên nặng nề.
Không phải trải nghiệm gây khổ,
mà là người sở hữu trải nghiệm.
2. Trải nghiệm không thuộc về ai
Một cảm xúc đến — nó không hỏi mình.
Một ý nghĩ đến — nó không xin phép mình.
Một khoảnh khắc đến — nó không thuộc về mình.
Trải nghiệm giống như gió:
- thổi qua
- chạm nhẹ
- rồi đi
Không ai sở hữu được gió.
3. Khi không có người sở hữu, trải nghiệm trở nên trong suốt
Không còn:
- bám víu
- chống lại
- diễn giải
- phán xét
- giữ lại
Chỉ còn trải nghiệm thuần khiết. Không bị bóp méo bởi ký ức.
Không bị nhuộm màu bởi cái tôi.

Bình luận về bài viết này