Có một buổi chiều, nhìn lá rơi, mình chợt thấy:
trước khi mình gọi nó là “lá”,
nó chỉ là một chuyển động.
Tên gọi đến sau.
Thực tại đến trước.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Tên gọi che khuất cái đang là.”
Và tinh thần Hoa Nghiêm:
“Ly danh tự tướng — vượt khỏi tên gọi.”
1. Tên gọi là lớp bụi phủ lên sự sống
Khi mình đặt tên:
- “đẹp”
- “xấu”
- “đúng”
- “sai”
- “tốt”
- “tệ”
mình không còn thấy sự vật nữa.
Mình chỉ thấy tên gọi của nó.
Tên gọi là ký ức.
Ký ức không bao giờ là sự thật.
2. Khi tên gọi lặng xuống, sự sống trở nên tinh khôi
Không phải xóa tên gọi.
Không phải chống lại tên gọi.
Chỉ là không để tên gọi đứng giữa mình và sự sống.
Khi đó:
- lá không còn là “lá”
- tiếng chim không còn là “tiếng chim”
- người khác không còn là “hình ảnh trong ký ức”
Mọi thứ trở nên tươi mới như lần đầu.
3. Sự sống không bị định danh là sự sống không bị đóng khung
Tên gọi đóng khung sự vật.
Không tên gọi, sự vật trở nên:
- rộng
- mở
- sống động
- không giới hạn
Giống như bầu trời không thể bị đặt tên.
4. Haiku – hơi thở của sự sống không bị định danh
1.
Tên gọi lặng xuống
lá rơi thành chuyển động
như lần đầu tiên
2.
Một khoảnh khắc nhìn
không qua lớp định danh
đời bỗng tinh khôi
3.
Không còn tên gọi
sự sống tự mở cửa
như gió đầu ngày

Bình luận về bài viết này