Duyên khởi là trái tim của Chánh pháp: “cái này có nên cái kia có, cái này không nên cái kia không”. Nhưng khi trở thành khái niệm, đôi khi nó lại xa rời đời sống. Ta nói về duyên khởi như một triết lý, nhưng lại ít khi thấy nó trong từng hơi thở, từng cảm xúc, từng chuyển động của tâm.
Và rồi Jiddu Krishnamurti xuất hiện như một người bạn nhắc ta trở về với điều đơn giản nhất:
hãy quan sát sự vận hành của tâm và thế giới ngay trong khoảnh khắc này.
Jiddu không dùng từ “duyên khởi”, nhưng ông chỉ ra rằng:
- không có suy nghĩ nào tự sinh ra
- không có cảm xúc nào tồn tại độc lập
- không có “cái tôi” nào đứng ngoài những điều kiện đang tạo nên nó
Ông mời ta nhìn vào tiến trình ấy một cách trực tiếp, không qua khái niệm, không qua niềm tin. Và chính sự trực tiếp ấy lại đưa ta đến rất gần với tinh thần của duyên khởi.
Tôi chọn Jiddu làm ngọn nến soi Duyên Khởi vì ông đã nhắc nhở chúng ta:
duyên khởi không phải là một giáo lý để học, mà là một sự thật để thấy.
Trong chuỗi bài này, tôi muốn thử đặt lời dạy của Jiddu bên cạnh giáo lý duyên khởi — không để giải thích, mà để mở ra một cách nhìn: nhìn vào sự tương quan của mọi thứ, nhìn vào sự không-tự-tính của mọi hiện tượng, nhìn vào sự vận hành của chính mình.
Hy vọng rằng ánh sáng nhỏ này sẽ giúp ta bước vào duyên khởi bằng đôi mắt trong trẻo hơn, không bị che phủ bởi khái niệm hay thói quen suy luận.

Bình luận về bài viết này