Chiều nay, khi một cơn mệt mỏi xuất hiện, mình chợt thấy:
mình không mệt vì mệt mỏi,
mình mệt vì chống lại mệt mỏi.
Kháng cự mới là gốc của đau.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Kháng cự là xung đột.
Khi không kháng cự, có tự do.”
1. Kháng cự là phản ứng của cái tôi
Cái tôi luôn muốn:
- điều dễ chịu
- tránh điều khó chịu
- giữ điều quen thuộc
- chống điều bất ngờ
Trong sự chống lại ấy,
tâm trở nên nặng nề.
2. Sự sống không cần bị chống lại
Một cảm xúc đến — nó chỉ đến.
Một suy nghĩ đến — nó chỉ đến.
Một tình huống đến — nó chỉ đến.
Không cần chống.
Không cần sửa.
Không cần đổi.
Chỉ cần thấy.
3. Khi kháng cự lặng xuống, sự sống trở nên nhẹ
Không phải vì sự sống thay đổi,
mà vì cái tôi không còn chống lại.
Khi không chống lại:
- nỗi buồn trở nên mềm
- nỗi đau trở nên sáng
- sự bất an trở nên trong suốt
Không phải vì chúng biến mất,
mà vì không còn người chống lại.

Bình luận về bài viết này