Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền

Từng chữ là một bước chân Chánh niệm

Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền

Từng chữ là bước chân chánh niệm

Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.

Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.

Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.

Bạn sẽ bắt gặp ở đây:

  • Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
  • Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
  • Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.

Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.

Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.

STORY 3 — THE YOUNG, “Running because I don’t know what else to do.”

I am young.
And maybe because I’m young,
I always feel like I have to run.

No one tells me directly that I must run.
But everything around me whispers it.

My friends are running.
People online are running.
The successful are running.
Even those who fail are running.

And I…
I don’t know what else to do
except run along with them.

I run because I’m afraid of falling behind.
Afraid of being less.
Afraid of not being good enough, fast enough, impressive enough.

I run because I don’t know what I want.
But I know that if I stand still,
I’ll be left behind.

Some days, I open social media and see:

someone succeeding at twenty,
someone buying a house at twentyfive,
someone starting a company at eighteen,
someone traveling the world,
someone with the perfect body,
someone with the perfect partner.

I know it’s only part of the truth.
But I still feel like I’m losing.

I know I shouldn’t compare.
But I still compare.
I know I should live my own life.
But I don’t know what my life is supposed to be.

People ask me:

“What do you want for your future?”

I smile.
Not because I know.
But because I don’t know how to answer.

Once, I tried stopping.
I turned off social media.
No news.
No success stories.
No highlight reels of other people’s lives.

I thought I would feel lighter.

Instead, I felt empty.
So empty it scared me.

Because when I’m not running,
I have to face myself.
And I’m not sure I’m ready for that.

There are nights I lie in bed staring at the ceiling, asking:

“Why am I this tired?”
“Why can’t I stop?”
“Why don’t I know what I want?”

And I answer myself:

“Because I’m young.”
“Because I haven’t found my path.”
“Because I’m afraid of standing still.”

One afternoon, I sat in a café watching people pass by.
Everyone looked busy.
Everyone looked purposeful.
Everyone looked like they knew what they were doing.

I watched them and wondered:

“Maybe they’re just like me —
running because they don’t know what else to do.”

I don’t know.

But I know one thing:

I’m not running toward anything.
I’m running because I haven’t found my way yet.

And sometimes,
just having someone understand that
is enough to make me feel
a little less lost.

Posted in , , ,

Bình luận về bài viết này