Buổi chiều hôm đó, trời hửng nắng sau cơn mưa sáng. Không khí trong lành đến mức anh có thể nghe rõ tiếng chim hót trên mái nhà. Nhưng trong lòng anh lại không trong như thế. Một cảm giác nặng nề, mơ hồ, như một lớp bụi bám vào tâm trí.
Anh ngồi trước hiên, nhìn ra khoảng sân đầy nắng.
Thầy đang tưới mấy luống rau phía sau nhà. Khi thấy anh ngồi im quá lâu, thầy bước lại, đặt bình tưới xuống và hỏi:
“Trong con đang có gì vậy?”
Anh chậm rãi nói:
“Con thấy… mình xấu.
Không phải xấu theo nghĩa đạo đức.
Mà là… con cảm thấy mình có gì đó không ổn.
Như thể bên trong con có một phần bị hỏng.”
Thầy kéo chiếc ghế lại gần, ngồi xuống cạnh anh.
“Con nghĩ phần nào trong con đang hỏng?”
Anh im lặng.
Một lúc sau, anh nói:
“Có những lúc con giận vô cớ.
Có những lúc con thấy ganh tỵ.
Có những lúc con thấy mình ích kỷ.
Con thấy… những thứ đó làm con trở thành người xấu.”
Thầy gật đầu, không phản đối, không an ủi.
“Con biết không,” thầy nói, “trong cái thấy về ô nhiễm và thanh tịnh, có một điều rất quan trọng:
Không có ai bị ô nhiễm cả.
Chỉ có những trạng thái đến rồi đi.”
Anh ngẩng lên.
“Nhưng con cảm thấy rõ ràng là con đang xấu mà.”
Thầy lắc đầu:
“Con chỉ đang đồng hóa mình với một trạng thái.
Giống như khi trời nhiều mây, con nói ‘bầu trời xấu’.
Nhưng thật ra, chỉ có mây đang đi ngang qua.
Bầu trời không hề xấu.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Con thử nhìn xem: có thật sự có ‘người xấu’ trong con không?
Hay chỉ có giận, có ganh, có ích kỷ — những đám mây đang trôi?”
Anh ngồi im.
Câu hỏi ấy không cần trả lời.
Nó chỉ cần được thấy.
Thầy đứng dậy, nhặt một chiếc lá khô dưới đất.
“Con nhìn chiếc lá này đi.
Nó khô, nó rách, nó không còn xanh.
Nhưng con có nói nó ‘xấu’ không?”
Anh lắc đầu.
“Vậy tại sao khi trong con có một trạng thái không dễ chịu, con lại nói ‘tôi xấu’?”
Anh cúi đầu.
Thầy nói tiếp:
“Giận không phải con.
Ganh không phải con.
Ích kỷ không phải con.
Chúng chỉ là những chuyển động của tâm — như gió, như mây.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Khi con không mang chúng, chúng nhẹ.
Khi con không gọi tên chúng, chúng tan.
Khi con không đồng hóa với chúng, chúng không còn là vết nứt.”
Anh nhắm mắt lại.
Trong lòng anh vẫn còn những cảm giác khó chịu — giận, ganh, tự trách.
Nhưng lần này, anh không gọi chúng là “tôi”.
Anh chỉ nhìn chúng như nhìn những đám mây trôi qua bầu trời.
Một lúc sau, anh mở mắt.
Thầy đang nhìn anh, ánh mắt hiền như nắng chiều.
“Con thấy gì?”
Anh nói nhỏ:
“Con thấy… không có ai xấu cả.
Chỉ có những trạng thái đến rồi đi.”
Thầy mỉm cười:
“Đúng vậy.
Thanh tịnh không phải là không có ô nhiễm.
Thanh tịnh là thấy rõ rằng không có ai bị ô nhiễm.”
Thầy đứng dậy, nhặt bình tưới lên.
“Hôm nay con chỉ cần làm một việc:
Khi có một trạng thái khó chịu khởi lên, đừng nói ‘tôi xấu’.
Chỉ cần thấy: có một đám mây đang đi ngang qua.”
Anh nhìn theo bóng thầy bước vào vườn.
Trong lòng anh, một khoảng trời nhỏ vừa sáng lên.
Không phải vì anh đã trở nên tốt hơn.
Mà vì anh biết:
không có cái “tôi xấu” nào để phải sửa chữa.
Chỉ có những đám mây — và bầu trời thì chưa từng bị tổn thương.

Bình luận về bài viết này