Tôi còn trẻ.
Và có lẽ vì trẻ, nên tôi luôn cảm thấy mình phải chạy.
Không ai nói thẳng rằng tôi phải chạy.
Nhưng mọi thứ xung quanh đều ngầm bảo tôi như vậy.
Bạn bè tôi chạy.
Những người trên mạng chạy.
Người thành công chạy.
Người thất bại cũng chạy.
Và tôi… không biết phải làm gì khác ngoài chạy theo.
Tôi chạy vì sợ bị tụt lại.
Sợ mình kém hơn.
Sợ mình không đủ giỏi, không đủ nhanh, không đủ nổi bật.
Tôi chạy vì tôi không biết mình muốn gì.
Nhưng tôi biết nếu tôi đứng yên, tôi sẽ bị bỏ lại.
Có những ngày tôi mở mạng xã hội và thấy:
người ta thành công ở tuổi 20
người ta mua nhà ở tuổi 25
người ta khởi nghiệp ở tuổi 18
người ta du lịch khắp nơi
người ta có body đẹp
người ta có người yêu tuyệt vời
Tôi biết đó chỉ là một phần của sự thật.
Nhưng tôi vẫn thấy mình thua.
Tôi biết không nên so sánh.
Nhưng tôi vẫn so sánh.
Tôi biết nên sống cuộc đời của mình.
Nhưng tôi không biết cuộc đời của mình là gì.
Có người hỏi tôi:
“Em muốn gì trong tương lai?”
Tôi cười.
Không phải vì tôi biết.
Mà vì tôi không biết phải trả lời sao.
Một lần, tôi thử dừng lại.
Tắt mạng xã hội.
Không xem tin tức.
Không đọc những câu chuyện thành công của người khác.
Tôi nghĩ mình sẽ thấy nhẹ.
Nhưng tôi lại thấy trống.
Trống đến mức tôi hoảng.
Vì khi không chạy, tôi không biết mình là ai.
Tôi nhận ra:
Tôi chạy không phải vì tôi có mục tiêu.
Tôi chạy vì tôi sợ khoảng lặng.
Khoảng lặng khiến tôi phải đối diện với chính mình.
Và tôi không chắc mình đã sẵn sàng.
Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà và tự hỏi:
“Tại sao mình mệt như vậy?”
“Tại sao mình không dừng lại?”
“Tại sao mình không biết mình muốn gì?”
Rồi tôi tự trả lời:
“Vì mình còn trẻ.”
“Vì mình chưa tìm thấy đường.”
“Vì mình sợ đứng yên.”
Một buổi chiều, tôi ngồi ở quán cà phê, nhìn những người đi qua.
Ai cũng vội.
Ai cũng bận.
Ai cũng có vẻ biết mình đang làm gì.
Tôi nhìn họ và tự hỏi:
“Có khi nào họ cũng giống mình — chạy vì không biết phải làm gì khác?”
Tôi không biết.
Nhưng tôi biết một điều:
Tôi không chạy để đến đâu cả.
Tôi chạy vì tôi chưa biết con đường nào là của mình.
Và đôi khi, chỉ cần ai đó hiểu điều đó thôi…
cũng đủ để tôi thấy mình không lạc lõng.

Bình luận về bài viết này