Buổi sáng thứ hai ở am.
Sương còn bám trên những tàu lá chuối như những giọt thủy tinh.
Chàng trai bước ra hiên với một cảm giác hơi nặng nhè nhẹ trong ngực
—
không rõ buồn, không rõ lo, chỉ là một lớp mây mỏng phủ lên tâm.
Thầy đang ngồi bên bếp lửa, đun nước pha trà.
Nghe tiếng bước chân, thầy nhìn lên:
– Sáng nay tâm con thế nào?
Chàng trai ngồi xuống, thở ra:
– Dạ… con thức dậy với một cảm giác nặng trong lòng.
Con không biết nó từ đâu đến.
Thầy rót trà vào chén đã đặt sẵn cho anh:
– Con thử nhìn xem.
Đừng vội trả lời.
Chỉ nhìn.
Chàng trai nhắm mắt lại một chút.
Một lúc sau, anh nói khẽ:
– Có thể vì con chưa quen chỗ ngủ.
Hoặc vì tin nhắn tối qua làm con suy nghĩ.
Hoặc vì con nhớ nhà.
Hoặc… con cũng không chắc nữa.
Thầy gật đầu:
– Con đang bắt đầu thấy rồi đó.
Chàng trai hơi ngạc nhiên:
– Thấy… gì ạ?Thầy nói rất nhẹ:
– Thấy rằng cảm xúc không tự sinh ra.
Nó luôn được tạo bởi nhiều điều kiện cùng lúc.
Thầy đặt tay lên ngực anh:
– Cảm giác nặng này cũng vậy.
Nó là kết quả của giấc ngủ, của tin nhắn, của ký ức cũ, của thời tiết, của
cơ thể mệt, của tâm trạng sáng nay.
Không có cái nào là “nguyên nhân chính”.
Tất cả cùng góp mặt.
Chàng trai lặng đi.
Anh chưa từng nhìn cảm xúc theo cách này.
Trước giờ, anh chỉ biết nói: “Tôi buồn”, “Tôi lo”, “Tôi mệt”.
Một câu của Jiddu bỗng vang lên trong tâm anh —
nhẹ như một làn gió:
“Cảm xúc là chuyển động của tư tưởng.”
Anh mở mắt lớn hơn.
Câu nói ấy bỗng trở nên rất thật.
– Thưa thầy… vậy cảm xúc chỉ là một chuyển động được tạo bởi duyên?
Thầy gật đầu:
Nhưng đừng biến nó thành khái niệm.
Hãy nhìn nó như một làn sóng — đến rồi đi theo điều kiện.
Thầy nhấp một ngụm trà:
– Jiddu không phân tích cảm xúc.
Ông chỉ mời con quan sát toàn bộ chuyển động của nó —
từ lúc nó sinh ra đến lúc nó tan đi.– Khi con quan sát đúng cách, con sẽ thấy cảm xúc không phải “tôi”.
Nó chỉ là một đám mây.
Chàng trai nhìn vào lòng mình, như đang lắng nghe một dòng nước
chảy.
– Con thấy… cảm giác nặng này không còn mạnh như lúc mới thức dậy.
Nó mềm hơn.
Nhẹ hơn.
Thầy mỉm cười:
– Vì con đang nhìn nó.
– Khi con nhìn một cảm xúc trọn vẹn, không chạy trốn, không chống lại,
nó tự tan.
Không phải vì con cố gắng.
Mà vì con hiểu nó.
Chàng trai cúi đầu, như vừa nhận ra một điều rất đơn giản nhưng rất
thật:
– Thưa thầy… vậy mỗi khi một cảm xúc xuất hiện, con chỉ cần hỏi:
“Nó được tạo bởi những điều kiện nào?”
… là đủ?
Thầy lắc đầu nhẹ:
– Không có “đủ” hay “thiếu”.
Câu hỏi đó chỉ để giúp con bước ra khỏi sự đồng nhất với cảm xúc.
Con không còn là “người buồn”.
Con chỉ là người đang thấy một đám mây buồn đi ngang qua.
Thầy đứng dậy:
– Nào, hôm nay chúng ta đi dạo một vòng quanh rừng.
Đi bộ trong chánh niệm sẽ giúp con thấy sâu hơn.Chàng trai đứng lên theo thầy.
Cảm giác nặng trong ngực gần như tan biến.
Không phải vì hoàn cảnh thay đổi.
Mà vì cái thấy của anh đã thay đổi.

Bình luận về bài viết này