Buổi sáng thứ ba.
Trời âm u, mây xám trôi chậm như những tấm khăn mỏng phủ lên bầu
trời.
Chàng trai ngồi trên bậc thềm, nhìn những giọt sương còn đọng trên lá.
Không khí mát lạnh, nhưng trong lòng anh lại có một sự sáng trong khó
gọi tên.
Thầy bước ra từ gian bếp, tay cầm ấm trà mới pha.
– Hôm nay trời không nắng, nhưng tâm con có vẻ sáng hơn.
Chàng trai cười nhẹ:
– Dạ… sáng nay con ngồi nhìn mây, nhìn lá rơi… nhìn cả tâm mình.
Và con tự hỏi:
“Nếu không gọi tên bất cứ thứ gì, con sẽ thấy gì?”
Thầy đặt ấm trà xuống.
Ánh mắt thầy sáng lên một chút — như thể câu hỏi ấy đã chạm đúng nơi
cần chạm.
– Câu hỏi đó hay đấy.
Nó đưa con đến rất gần với tinh thần của Jiddu: quan sát mà không cần
đặt tên gọi
Chàng trai kể:
– Con thử nhìn mà không gọi đó là “mây”, không gọi đó là “lá rơi”,
không gọi đó là “tâm con”.
Chỉ nhìn thôi.
Và… mọi thứ trở nên sống động hơn.
Như thể con đang thấy chúng lần đầu.
Thầy gật đầu, rót trà vào hai chén nhỏ:– Khi con đặt tên, con tách mình ra khỏi sự vật.
Khi con không đặt tên, con trở thành một phần của dòng chảy ấy.
Một câu của Jiddu bỗng vang lên trong tâm anh —
nhẹ như tiếng lá chạm gió:
“Khoảnh khắc con đặt tên, con đã rời khỏi cái đang là.”
Chàng trai im lặng.
Câu nói ấy bỗng trở nên rất thật trong buổi sáng mờ sương này.
Thầy nhặt một chiếc lá rơi bên cạnh, đưa lên trước mặt anh:
– Nếu con gọi đây là “lá”, con chỉ thấy một ý niệm.
Nhưng nếu con nhìn mà không đặt tên, con sẽ thấy chuyển động của nó,
màu sắc của nó, sự nhẹ của nó…
và cả mối liên hệ của nó với gió, với cây, với đất, với trời.
Thầy thả chiếc lá ra.
Nó xoay nhẹ rồi rơi xuống sân.
– Con thấy không, chiếc lá không rơi một mình.
Nó rơi cùng gió.
Gió thổi cùng trời.
Trời đổi cùng mây.
Mây tan cùng hơi nước.
Và hơi nước bốc lên từ mặt đất mà con đang ngồi.
Chàng trai nhìn theo chiếc lá, lòng bỗng mở ra một khoảng rộng.
– Thưa thầy… vậy khi con không đặt tên, con thấy sự thật sâu hơn?
Thầy:
Khi con không đặt tên, con không còn nhìn bằng quá khứ.
Con nhìn bằng chính khoảnh khắc này.– Không đặt tên là trả sự vật về cho sự thật của nó,
không phải cho ý niệm của con.
Chàng trai thở ra, như vừa bước qua một cánh cửa mới:
– Con hiểu rồi…
Khi con không đặt tên, con không còn đứng ngoài sự vật.
Con trở thành sự quan sát.
Thầy mỉm cười:
– Đúng.
Và trong sự quan sát ấy, con thấy mọi thứ nương nhau mà có.
Đó chính là duyên khởi — nhưng không cần gọi tên là duyên khởi.
Thầy đứng dậy, nhìn trời:
– Hôm nay trời âm u, nhưng không vì thế mà thiếu ánh sáng.
Cũng như tâm con — chỉ cần nhìn đúng cách, nó sẽ sáng lên từ bên
trong.
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Buổi sáng bỗng trở nên rộng hơn, sâu hơn, và lặng hơn.
Không phải vì trời thay đổi.
Mà vì cách nhìn của anh đã thay đổi.

Bình luận về bài viết này