Buổi sáng thứ tư.
Trời trong hơn những ngày trước.
Ánh nắng đầu ngày rọi qua tán cây, chiếu lên sân những vệt sáng dài như
những dải lụa vàng.
Chàng trai ngồi bên hiên, hai tay nâng chén trà, nhưng tâm lại không
yên.
Có một khoảng rỗng trong lòng — không rõ buồn, không rõ lo, chỉ là
một khoảng trống lặng lẽ.
Thầy bước ra, nhìn thoáng qua , dừng lại một chút rồi khẻ hỏi:
– Hôm nay trong con lại có một đám mây khác rồi.
Chàng trai cười gượng:
– Dạ… sáng nay con thức dậy với một cảm giác trống trải.
Không rõ vì sao.
Không buồn, không lo… chỉ là một khoảng rỗng.
Thầy ngồi xuống cạnh anh.
Không hỏi thêm.
Không vội nói.
Một lúc sau, thầy nói:
– Con thử nhìn thẳng vào cảm giác ấy xem.
Chàng trai hơi giật mình:
– Nhìn… thẳng ạ?
Con sợ nếu nhìn vào nó, nó sẽ lớn hơn.
Thầy bật cười nhẹ:– Đó là thói quen của tâm.
Nó sợ khổ, nên luôn tìm cách tránh.
Một câu của Jiddu bỗng vang lên trong tâm anh —
nhẹ nhưng sắc:
“Khổ chỉ kết thúc khi bạn nhìn nó trọn vẹn.”
Chàng trai im lặng.
Câu nói ấy chạm đúng điều anh đang vướng.
Thầy tiếp:
– Con thử xem… cảm giác trống trải này đến từ đâu?
Chàng trai nhắm mắt lại một chút:
– Có thể vì tối qua con nói chuyện dở dang với một người bạn.
Có thể vì con mong đợi điều gì đó mà không được.
Có thể vì con hơi mệt.
Có thể vì… con sợ bị bỏ lại.
Thầy gật đầu:
– Con thấy không, khổ không tự sinh ra.
Nó là kết quả của nhiều điều kiện:
một kỳ vọng nhỏ, một ký ức cũ, một nỗi sợ mỏng, một sự mệt của thân,
một chút cô đơn của buổi sáng.
Thầy nhìn anh, giọng chậm rãi:
– Khổ không đáng sợ.
Điều đáng sợ là ta không dám nhìn nó.
Chàng trai mở mắt, nhìn thầy:
– Nhưng… nếu con nhìn thẳng vào nó, con phải làm gì tiếp theo?
Thầy lắc đầu:– Không làm gì cả.
Chỉ nhìn.
Không phân tích.
Không đẩy đi.
Không cố thay đổi.
Không hy vọng nó biến mất.
Không sợ nó ở lại.
Thầy chỉ vào ngực anh:
– Con chỉ cần để nó hiện ra trọn vẹn.
Chàng trai thử làm theo.
Anh ngồi yên, nhìn vào khoảng rỗng trong lòng mình.
Không chống lại.
Không diễn giải.
Không gọi tên.
Một lúc sau, anh khẽ thì thầm:
– Thưa thầy… hình như nó đang tan.
Không phải vì con cố gắng.
Mà vì con nhận ra nó.
Thầy mỉm cười:
Jiddu nói:
“Thấy chính là kết thúc.”
Không phải kết thúc bằng nỗ lực,
mà bằng sự sáng tỏ.
Chàng trai nhìn lên bầu trời trong xanh:
– Con chưa từng nghĩ khổ lại có thể chuyển hóa nhẹ nhàng như vậy.
Thầy:– Đơn giản, nhưng không dễ.
Vì tâm con quen chạy trốn.
Chỉ khi con dừng lại, nhìn thẳng, không sợ hãi…
khổ mới tan như sương gặp nắng.
Thầy đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo:
– Nào, hôm nay chúng ta quét sân một chút.
Khi tâm trong, việc gì cũng trở thành thiền.
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Khoảng rỗng trong lòng anh không còn là một hố sâu nữa.
Nó trở thành một khoảng không — rộng, sáng, và yên.

Bình luận về bài viết này