Chiều hôm đó trời mưa nhẹ.
Chàng trai ngồi dưới hiên, nghe tiếng mưa rơi.
Trong đầu anh lại vang lên những câu quen thuộc:
“Lẽ ra mình phải mạnh hơn.”
“Mình không đủ tốt.”
“Mình thất bại.”
Thầy bước ra, ngồi cạnh anh.
“Con đang nghe gì trong đầu?”
Anh cúi đầu.
“Con… đang trách mình.”
Thầy hỏi:
“Con nghĩ ai là người bị trách?”
Anh im lặng.
Thầy nói:
“Trong cái thấy về năm uẩn, có điều này:
Thân không phải con.
Cảm giác không phải con.
Suy nghĩ không phải con.
Ký ức không phải con.
Nhận biết cũng không phải con.
Và con không nằm ngoài tất cả những thứ đó.”
Thầy nhặt một chiếc lá rơi, đặt vào tay anh.
“Chiếc lá không tự nói nó xấu hay đẹp.
Chỉ có con tự nói về mình quá nhiều.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Con thử nhìn xem:
Có thật sự có ‘người’ đang bị phán xét không?
Hay chỉ có suy nghĩ đang tự nói về suy nghĩ?”
Anh nhắm mắt lại.
Những câu tự trách vẫn xuất hiện.
Nhưng lần này, anh không chạy theo chúng.
Anh chỉ nhìn chúng như nhìn mưa rơi: đến rồi đi.
Thầy nói:
“Khi con không đồng hóa với suy nghĩ, suy nghĩ mất sức mạnh.
Khi con không tự phán xét, vết nứt không còn sâu thêm.”
Anh mở mắt.
Mưa đã ngớt.
Thầy đứng dậy:
“Hôm nay, khi có suy nghĩ tự trách, đừng nói ‘tôi nghĩ’.
Chỉ cần thấy: có suy nghĩ đang đi ngang qua.”
Anh gật đầu.
Không phải vì anh đã hiểu hết.
Mà vì anh biết:
một vết nứt vừa được nhìn thấy — và vì thế, nó không còn mở rộng nữa.

Bình luận về bài viết này