Có một câu chuyện rất quen thuộc:
mỗi sáng trên thảo nguyên, sư tử phải chạy để khỏi chết đói,
linh dương phải chạy để khỏi bị ăn thịt.
Và người ta kết luận:
“Dù bạn là ai, khi mặt trời mọc, tốt nhất là bạn nên bắt đầu chạy.”
Nhưng khi nhìn vào đời sống hôm nay, tôi thấy con người chạy nhiều hơn cả sư tử lẫn linh dương.
Chạy vì áp lực.
Chạy vì tham vọng.
Chạy vì nỗi sợ bị bỏ lại.
Chạy vì những tiêu chuẩn mà xã hội đặt lên vai mình.
Chạy vì những điều mình không thật sự hiểu.
Và tôi tự hỏi:
Con người chạy vì sinh tồn, hay vì nỗi sợ?
Rồi tôi nhận ra một điều rất khác biệt:
khác với sư tử và linh dương,
con người có khả năng dừng lại.
Dừng để thở.
Dừng để nhìn sâu.
Dừng để hỏi chính mình:
“Mình đang chạy vì điều gì? Vì ai? Và có đáng không?”
Tôi không có câu trả lời.
Tôi chỉ có cái thấy của riêng mình.
Và tôi muốn chia sẻ cái thấy ấy —
không phải như một chân lý,
mà như một lời mời gọi.
Nếu bạn có một góc nhìn khác —
từ tôn giáo, triết học, trải nghiệm cá nhân, hay hệ tư tưởng mà bạn chịu ảnh hưởng —
tôi muốn lắng nghe.
Chỉ cần lắng nghe.
Vì có lẽ chưa bao giờ trong lịch sử loài người,
con người phải chạy nhiều như bây giờ.
Chạy trong công việc.
Chạy trong trách nhiệm.
Chạy trong nỗi sợ bị bỏ lại.
Chạy trong những điều không ai dạy nhưng ai cũng đang làm.
Chạy đến mức không còn biết mình đang chạy vì điều gì.
Và rồi, một lúc nào đó, giữa nhịp sống hối hả,
một câu hỏi rất cũ bỗng trở lại:
“Tại sao chúng ta phải chạy?”
Câu hỏi ấy không thuộc về triết học.
Không thuộc về tôn giáo.
Không thuộc về bất kỳ trường phái nào.
Nó thuộc về con người.
Và vì vậy, “Câu chuyện thảo nguyên” bắt đầu từ nơi gần nhất với chúng ta nhất:
đời sống thật của những người đang chạy.
Những người giống bạn.
Giống tôi.
Giống tất cả chúng ta —
những người đang cố gắng tìm một cách để chạy mà không đánh mất chính mình.

Bình luận về bài viết này