MỞ ĐẦU – Những người đang chạy trong đời sống
Có những điều trong cuộc sống không ai dạy ta, nhưng ta vẫn làm.
Chạy là một trong những điều đó.
Không ai bảo ta phải chạy.
Không ai bắt ta phải chạy.
Nhưng bằng cách nào đó, ta vẫn chạy — từ lúc nào không nhớ nữa.
Chạy để kịp giờ làm.
Chạy để đủ tiền nhà.
Chạy để không bị tụt lại.
Chạy để người khác không thất vọng.
Chạy để giữ những gì mình đang có.
Chạy để tìm những gì mình chưa có.
Chạy để lấp vào một khoảng trống nào đó trong lòng.
Và rồi một ngày, ta chợt nhận ra:
Mình đã chạy lâu đến mức không còn biết mình đang chạy vì điều gì.
Nhóm Xã hội là nơi ta lắng nghe những câu chuyện như thế —
những câu chuyện không bóng bẩy, không triết lý, không đứng từ nơi cao hơn.
Chúng được viết từ đời sống.
Từ những người đang sống thật.
Từ những người đang chạy thật.
Người lao động chạy để sống.
Người thành đạt chạy để không mất.
Người trẻ chạy vì không biết phải làm gì khác.
Người lớn tuổi chạy để không bị lãng quên.
Người kiệt sức chạy đến mức không thể đứng dậy.
Người sống chậm chọn không chạy nữa.
Người overthinking chạy trong đầu dù cơ thể đứng yên.
Và có những người chạy vòng quanh, không biết mình đang chạy vì điều gì.
Đằng sau những bước chạy ấy là cái giá mà ít ai nói thành lời:
stress
kiệt sức
trầm cảm
mất ngủ
cảm giác mình không bao giờ đủ
sự so sánh không dứt
nỗi sợ bị bỏ lại
những đứa trẻ lớn lên trong áp lực
những người lớn già đi trong cô đơn
những gia đình sống chung nhưng không thật sự gặp nhau
Và điều đáng sợ hơn:
Xã hội không chỉ khiến ta chạy —
xã hội còn khai thác việc ta chạy.
Mạng xã hội khiến ta sợ bị tụt lại.
Quảng cáo khiến ta tin rằng mình chưa đủ.
Thuật toán khiến ta so sánh không ngừng.
Văn hóa thành tích khiến ta không dám dừng.
Chủ nghĩa tiêu thụ khiến ta chạy để mua những thứ ta không thật sự cần.
Chủ nghĩa tư bản khiến ta chạy để nuôi những thứ không thuộc về ta.
Chạy trở thành một căn bệnh.
Một căn bệnh không ai gọi tên, nhưng ai cũng đang mắc phải.
Những câu chuyện trong Nhóm Xã hội không cố chữa lành ai.
Không dạy ai phải sống thế nào.
Không bảo ai nên dừng hay nên chạy.
Chúng chỉ đặt những câu chuyện xuống đây —
nhẹ nhàng như buông một hòn đá.
Để ta thấy mình trong đó.
Hoặc thấy ai đó mình từng quen.
Hoặc thấy một phần của xã hội mà ta đang sống cùng.
Và biết đâu, khi nhìn đủ lâu, ta sẽ nhận ra:
Có những lúc, ta không cần chạy nhanh hơn.
Ta chỉ cần biết mình đang chạy vì điều gì.

Bình luận về bài viết này