Tôi không biết từ khi nào cuộc đời mình bắt đầu bằng chữ “chạy”.
Có lẽ từ lúc tôi hiểu rằng nếu tôi không chạy, sẽ không có gì để ăn vào ngày mai.
Mỗi sáng, tôi thức dậy trước khi mặt trời lên.
Không phải vì tôi thích bình minh.
Mà vì tôi không có lựa chọn.
Tôi chạy để kịp chuyến xe buýt đầu tiên.
Chạy để không bị trừ lương vì đến trễ.
Chạy để giữ cái công việc mà hàng chục người khác đang chờ thế chỗ.
Chạy để đủ tiền phòng trọ, tiền điện, tiền nước, tiền gửi về quê.
Chạy để không trở thành gánh nặng cho ai.
Tôi chạy vì nếu tôi dừng lại, mọi thứ sẽ đổ xuống đầu tôi trước tiên.
Có những ngày, tôi nhìn thấy mình phản chiếu trong tấm kính cửa hàng ven đường:
một người bước rất nhanh, đầu cúi xuống, mắt không nhìn ai, tay xách túi đồ ăn rẻ nhất có thể mua.
Tôi nhìn mà không nhận ra mình.
Như thể tôi đang nhìn một người khác — một người chỉ biết chạy.
Tôi không nhớ lần cuối mình ngồi ăn một bữa cơm mà không vội là khi nào.
Không nhớ lần cuối mình ngủ một giấc không lo lắng là khi nào.
Không nhớ lần cuối mình cười thoải mái là khi nào.
Có lúc tôi tự hỏi:
“Nếu tôi dừng lại một ngày… chuyện gì sẽ xảy ra?”
Rồi tôi tự trả lời:
“Tôi không dám thử.”
Một lần, tôi bị sốt.
Sốt cao đến mức đứng không vững.
Nhưng tôi vẫn đi làm.
Không phải vì tôi giỏi chịu đựng.
Mà vì tôi biết:
Nếu tôi nghỉ, tôi mất tiền.
Nếu tôi nghỉ nhiều, tôi mất việc.
Nếu tôi mất việc, tôi mất tất cả.
Người quản lý nhìn tôi và nói:
“Không khỏe thì về nghỉ… nhưng cuối tháng tính theo công.”
Tôi cười.
Không phải vì vui.
Mà vì tôi biết mình không có quyền ốm.
Có người hỏi tôi:
“Sao không tìm việc khác nhẹ hơn?”
“Sao không học thêm để đổi nghề?”
“Sao không thử kinh doanh?”
“Sao không sống chậm lại?”
Tôi chỉ im lặng.
Không phải vì tôi không muốn.
Mà vì tôi không có thời gian để muốn.
Khi bạn phải chạy để sống,
bạn không có đặc quyền để lựa chọn.
Một buổi tối, sau ca làm, tôi ngồi ở bậc thềm trước phòng trọ.
Gió thổi nhẹ.
Tôi nhìn những người đi qua:
người chạy xe công nghệ
người bán vé số
người phụ hồ
người bán hàng rong
Tôi nhận ra:
Không chỉ mình tôi chạy.
Cả khu phố này đang chạy.
Cả thành phố này đang chạy.
Cả xã hội này đang chạy.
Và những người chạy nhanh nhất…
lại là những người nghèo nhất.
Tôi không biết cuộc đời mình sẽ thay đổi lúc nào.
Tôi không biết mình có thể dừng lại hay không.
Tôi không biết mình có thể sống chậm một ngày nào đó hay không.
Nhưng tôi biết một điều:
Tôi không chạy vì tôi muốn chạy.
Tôi chạy vì tôi phải sống.
Và đôi khi, chỉ cần ai đó hiểu điều đó thôi…
cũng đủ để tôi thấy nhẹ hơn một chút.

Bình luận về bài viết này