Có một điều mà ít ai nói ra:
Khi bạn đã có một chút gì đó trong tay,
bạn không chỉ chạy để có thêm.
Bạn còn phải chạy để không mất.
Người ta nhìn vào tôi và nói:
“Ổn rồi còn gì.”
“Thành công vậy là quá tốt rồi.”
“Giờ chỉ cần tận hưởng thôi.”
Tôi cười.
Nhưng trong lòng tôi biết:
Tôi không ổn như họ nghĩ.
Tôi có nhà.
Có xe.
Có công việc tốt.
Có vị trí mà nhiều người muốn.
Có những thứ mà ngày xưa tôi từng mơ.
Nhưng tôi không có một thứ:
sự yên tâm.
Tôi chạy không phải vì tôi muốn hơn nữa.
Tôi chạy vì tôi sợ mất những gì mình đang có.
Sợ mất vị trí.
Sợ mất thu nhập.
Sợ mất hình ảnh.
Sợ mất sự tôn trọng.
Sợ mất cảm giác “mình đang làm được”.
Sợ một ngày người ta nói:
“À, hóa ra cũng chỉ đến vậy.”
Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà và tự hỏi:
“Tại sao mình mệt như vậy mà vẫn không dừng lại được?”
Rồi tôi tự trả lời:
“Vì nếu mình dừng, người khác sẽ vượt lên.”
“Vì nếu mình dừng, mình sẽ tụt lại.”
“Vì nếu mình dừng, mình sẽ mất.”
Tôi không biết từ khi nào cuộc sống của tôi trở thành một cuộc đua mà tôi không dám thua.
Không phải vì tôi thích thắng.
Mà vì tôi sợ thua.
Một lần, tôi thử nghỉ một ngày.
Tắt điện thoại.
Không email.
Không laptop.
Tôi nghĩ mình sẽ thấy nhẹ.
Nhưng tôi lại thấy lo.
Lo công việc rối.
Lo người khác đánh giá.
Lo mình đang “lười”.
Lo mình đang tự làm mình tụt lại.
Tôi nhận ra:
Tôi không còn biết cách nghỉ ngơi nữa.
Có người nói:
“Thành công rồi thì sống chậm lại đi.”
“Tập trung vào bản thân nhiều hơn.”
“Đừng để công việc điều khiển cuộc đời.”
Tôi nghe.
Tôi hiểu.
Nhưng tôi không làm được.
Vì khi bạn đã ở một vị trí nào đó,
bạn không chỉ sống cho mình.
Bạn sống cho kỳ vọng.
Cho trách nhiệm.
Cho hình ảnh.
Cho những thứ bạn đã đánh đổi rất nhiều để có.
Một buổi tối, tôi ngồi lại một mình trong văn phòng sau giờ làm.
Ánh đèn trắng lạnh.
Căn phòng rộng và trống.
Tôi nhìn vào màn hình máy tính và thấy gương mặt mình phản chiếu:
mệt, căng, xa lạ.
Tôi tự hỏi:
“Nếu ngày mai tôi mất tất cả… tôi còn lại gì?”
Tôi im lặng.
Và tôi nhận ra một điều khiến tôi rùng mình:
Tôi không biết.
Tôi đã chạy lâu đến mức đánh mất chính mình.
Tôi không còn biết mình là ai ngoài những thứ mình sở hữu.
Không còn biết giá trị của mình nằm ở đâu ngoài những thứ mình làm được.
Tôi thành đạt.
Nhưng tôi không tự do.
Tôi không biết khi nào mình có thể dừng lại.
Không biết mình có dám dừng lại hay không.
Không biết nếu dừng lại, tôi sẽ mất gì — hay tìm lại được gì.
Nhưng tôi biết một điều:
Tôi không chạy để hơn ai.
Tôi chạy để không mất cuộc đời mà tôi đã đánh đổi quá nhiều để có.
Và đôi khi, chỉ cần ai đó hiểu điều đó thôi…
cũng đủ để tôi thấy mình không cô độc.

Bình luận về bài viết này