Tôi không dừng lại vì tôi muốn dừng.
Tôi dừng lại vì tôi không thể chạy thêm một bước nào nữa.
Có những lúc, cơ thể sẽ nói thay cho bạn.
Nó không hỏi ý kiến.
Không xin phép.
Nó chỉ… sập xuống.
Và đó là điều đã xảy ra với tôi.
Tôi từng nghĩ mình mạnh lắm.
Từng nghĩ mình có thể gồng thêm một chút nữa.
Từng nghĩ chỉ cần cố thêm vài ngày, vài tuần, vài tháng… rồi mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng “vài ngày” kéo thành “vài năm”.
Và tôi không nhận ra mình đang tự bào mòn chính mình.
Tôi quen với việc mệt.
Quen với việc thiếu ngủ.
Quen với việc ăn qua loa.
Quen với việc làm việc đến khuya.
Quen với việc không có thời gian cho bản thân.
Quen với việc nói “không sao đâu”.
Tôi quen đến mức tưởng rằng đó là bình thường.
Một buổi sáng, tôi thức dậy và không thể đứng dậy được.
Tôi nằm đó, nhìn trần nhà, và lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình… trống rỗng.
Không còn sức để cố.
Không còn năng lượng để gồng.
Không còn lý do để tiếp tục chạy.
Tôi không khóc.
Tôi không hoảng loạn.
Tôi chỉ nằm im — như một chiếc máy đã chạy quá lâu và cuối cùng… tắt.
Người ta gọi đó là kiệt sức.
Burnout.
Suy nhược.
Sập nguồn.
Nhưng với tôi, nó giống như một lời nhắc nhở:
“Đã đến lúc dừng lại.”
Tôi nhớ hôm đó, tôi cố ngồi dậy nhưng tay run, chân mềm nhũn.
Cơ thể tôi nói rất rõ:
“Đủ rồi.”
Tôi xin nghỉ làm.
Không phải vì tôi muốn nghỉ.
Mà vì tôi không còn lựa chọn.
Những ngày sau đó, tôi chỉ nằm.
Không làm gì.
Không nghĩ được gì.
Không muốn gặp ai.
Tôi thấy mình như một căn nhà đã cháy rụi — chỉ còn khói và tro.
Có người nói:
“Cố lên, rồi sẽ ổn.”
“Đi chơi cho khuây khỏa.”
“Tập thể dục đi, sẽ khỏe lại.”
“Đừng suy nghĩ nhiều nữa.”
Tôi nghe.
Nhưng tôi không làm được.
Vì khi bạn kiệt sức thật sự,
bạn không cần lời khuyên.
Bạn cần được thở.
Tôi bắt đầu học cách dừng lại.
Không phải dừng cuộc đời.
Mà dừng cái cách tôi đối xử với chính mình.
Tôi học cách ngủ lại.
Cách ăn lại.
Cách thở lại.
Cách nói “không”.
Cách không cố gắng trở thành người mạnh mẽ mọi lúc.
Cách chấp nhận rằng tôi cũng có giới hạn.
Tôi học cách nhìn vào gương và nói:
“Mình mệt thật rồi.”
Và không thấy xấu hổ vì điều đó.
Có một buổi chiều, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh nắng rơi xuống nền nhà.
Tôi nhận ra:
Tôi không sợ công việc.
Không sợ áp lực.
Không sợ trách nhiệm.
Tôi chỉ sợ một điều:
Sợ mình lại trở thành người đã chạy đến mức không còn nhận ra chính mình.
Tôi không biết khi nào mình sẽ chạy lại.
Không biết mình có chạy như trước nữa hay không.
Không biết mình có đủ mạnh để bắt đầu lại hay không.
Nhưng tôi biết một điều:
Lần này, nếu tôi chạy, tôi sẽ không chạy đến mức kiệt sức nữa.
Tôi sẽ chạy với trái tim còn nguyên vẹn.
Và đôi khi, chỉ cần ai đó hiểu điều đó thôi…
cũng đủ để tôi thấy mình không phải gồng một mình.

Bình luận về bài viết này