Tôi không phải người giỏi.
Không phải người thành đạt.
Không phải người có nhiều thứ để khoe.
Tôi chỉ là người… đã từng chạy, và một ngày kia, tôi chọn không chạy nữa.
Không phải vì tôi giác ngộ.
Không phải vì tôi tìm thấy chân lý.
Không phải vì tôi mạnh mẽ hơn ai.
Mà vì tôi mệt.
Mệt đến mức một buổi sáng, tôi nhìn vào gương và không nhận ra người trong đó.
Một gương mặt quen mà lạ.
Một đôi mắt mở mà không sáng.
Một cơ thể sống mà không còn sức sống.
Tôi nhận ra:
Tôi đã chạy quá lâu để trở thành một người mà chính tôi cũng không muốn trở thành.
Thế là tôi dừng lại.
Không phải dừng hẳn.
Mà dừng… một chút.
Tôi bắt đầu sống chậm.
Không phải kiểu sống chậm mà người ta hay nói trên mạng — cà phê, sách, hoa, nến, thiền.
Mà là sống chậm theo cách rất đời:
ăn chậm hơn
ngủ đủ hơn
đi bộ nhiều hơn
nói ít lại
thở sâu hơn
và không cố gắng nhồi nhét quá nhiều thứ vào một ngày
Tôi học cách từ chối những điều không cần thiết.
Học cách không trả lời tin nhắn ngay lập tức.
Học cách không phải có mặt ở mọi nơi.
Học cách không phải chứng minh điều gì.
Tôi học cách để cuộc đời trôi chậm lại một chút —
và để chính mình trôi chậm lại một chút.
Có người nói tôi lười.
Có người nói tôi thiếu tham vọng.
Có người nói tôi đang “tụt lại”.
Tôi nghe.
Nhưng tôi không còn thấy đau như trước.
Vì tôi biết:
Tôi không sống để thắng ai.
Tôi sống để không thua chính mình.
Một buổi chiều, tôi ngồi ở ban công, nhìn mây trôi.
Không làm gì cả.
Không nghĩ gì nhiều.
Chỉ ngồi.
Và tôi nhận ra một điều rất nhỏ nhưng rất thật:
Khi tôi sống chậm, tôi nghe được tiếng của chính mình.
Tiếng nói mà trước đây bị tiếng ồn của cuộc đời che lấp.
Tiếng nói mà tôi đã bỏ quên khi chạy theo những thứ không thuộc về mình.
Tôi không biết sống chậm có giúp tôi thành công hay không.
Không biết nó có khiến tôi “tụt lại” hay không.
Không biết nó có làm tôi mất cơ hội hay không.
Nhưng tôi biết một điều:
Tôi thấy mình sống hơn.
Và tôi thấy mình là mình hơn.
Tôi không dừng lại để trốn chạy.
Tôi dừng lại để nhìn rõ hơn.
Và đôi khi, chỉ cần ai đó hiểu điều đó thôi…
cũng đủ để tôi thấy lựa chọn sống chậm của mình không hề cô độc.

Bình luận về bài viết này