Tôi không chạy ngoài đời.
Tôi không vội vã, không tất bật, không bon chen.
Nhìn từ bên ngoài, tôi có vẻ bình tĩnh, chậm rãi, thậm chí hơi lười.
Nhưng không ai biết rằng tôi đang chạy —
và tôi chạy trong đầu.
Tôi chạy từ sáng đến tối.
Từ lúc mở mắt đến lúc nhắm mắt.
Từ chuyện nhỏ nhất đến chuyện không tồn tại.
Tôi chạy trong những câu hỏi không có câu trả lời.
Chạy trong những kịch bản chưa từng xảy ra.
Chạy trong những nỗi sợ mà chính tôi cũng không hiểu rõ.
Tôi chạy trong im lặng.
Không ai nghe thấy.
Không ai nhìn thấy.
Không ai biết tôi mệt đến mức nào.
Có những lúc tôi đang ngồi yên, nhưng đầu tôi chạy như thể có ai đó đang đuổi theo.
“Nếu mình làm sai thì sao?”
“Nếu người ta hiểu lầm thì sao?”
“Nếu mình không đủ tốt thì sao?”
“Nếu ngày mai có chuyện gì đó xảy ra thì sao?”
“Nếu mình không được yêu thương thì sao?”
“Nếu mình bị bỏ lại thì sao?”
Tôi không muốn nghĩ như vậy.
Nhưng tôi không biết cách dừng lại.
Có người nói với tôi:
“Đừng nghĩ nhiều nữa.”
“Thả lỏng đi.”
“Có gì đâu mà lo.”
“Chuyện nhỏ xíu mà.”
Tôi cười.
Không phải vì tôi thấy nhẹ.
Mà vì tôi biết họ không hiểu.
Nếu tôi có thể “đừng nghĩ nhiều”, tôi đã làm rồi.
Nếu tôi có thể “thả lỏng”, tôi đã thả rồi.
Nếu tôi có thể “đừng lo”, tôi đã không lo rồi.
Nhưng cái đầu của tôi… không nghe lời tôi.
Một lần, tôi thử ngồi yên và không nghĩ gì.
Chỉ một phút thôi.
Nhưng chưa đến mười giây, đầu tôi đã chạy.
Chạy về quá khứ.
Chạy đến tương lai.
Chạy vào những điều tôi không thể kiểm soát.
Chạy vào những điều tôi không thể thay đổi.
Tôi nhận ra:
Tôi không sợ chạy.
Tôi sợ khoảnh khắc không có gì để nghĩ —
vì lúc đó tôi phải đối diện với chính mình.
Có những đêm tôi nằm trên giường, mắt nhắm nhưng đầu mở.
Tôi xoay người.
Tôi thở dài.
Tôi đếm cừu.
Tôi nghe nhạc.
Tôi thử mọi cách.
Nhưng suy nghĩ vẫn chạy.
Chạy vòng vòng.
Chạy không điểm dừng.
Chạy đến mức tôi mệt hơn cả khi làm việc cả ngày.
Tôi không mất ngủ vì tôi không buồn ngủ.
Tôi mất ngủ vì tôi không thể dừng suy nghĩ.
Có người hỏi tôi:
“Em lo gì vậy?”
Tôi muốn trả lời:
“Tất cả.”
Nhưng tôi chỉ nói:
“Không biết nữa.”
Vì thật ra, tôi không lo một chuyện cụ thể.
Tôi lo… mọi thứ.
Và cũng chẳng có gì.
Nỗi lo của tôi không có hình dạng.
Nó chỉ là một cảm giác mơ hồ —
nhưng đủ mạnh để khiến tôi chạy mãi trong đầu.
Một buổi chiều, tôi ngồi ở quán cà phê, nhìn người ta đi qua.
Ai cũng bận rộn.
Ai cũng vội vàng.
Ai cũng chạy theo cách của họ.
Tôi nhìn họ và tự hỏi:
“Có ai đang chạy trong đầu giống mình không?”
Tôi không biết.
Nhưng tôi biết một điều:
Tôi không chạy bằng chân.
Tôi chạy bằng suy nghĩ.
Và đôi khi, chạy trong đầu còn mệt hơn chạy ngoài đời.
Tôi không biết khi nào mình có thể dừng lại.
Không biết mình có thể học cách nhẹ nhàng hơn hay không.
Không biết mình có thể sống mà không overthinking hay không.
Nhưng tôi biết:
Tôi đang cố.
Từng chút một.
Từng hơi thở một.
Và đôi khi, chỉ cần ai đó hiểu điều đó thôi…
cũng đủ để tôi thấy mình không phải chạy một mình trong cái đầu này nữa.

Bình luận về bài viết này