Buổi tối hôm đó, trời trong đến mức có thể nhìn thấy cả những vì sao nhỏ nhất. Chàng trai ngồi trước hiên, nhìn lên bầu trời rộng. Không khí mát, yên, nhưng trong lòng anh lại có một khoảng trống khó gọi tên.
Thầy bước ra, tay cầm một tách trà nóng.
Ông đặt tách trà xuống bàn, rồi ngồi cạnh anh.
“Con đang nghĩ gì vậy?”
Anh chậm rãi nói:
“Con thấy… mình cô đơn.
Dù ở thành phố hay ở đây, con vẫn thấy mình tách biệt.
Như thể có một bức tường vô hình giữa con và mọi người.”
Thầy gật đầu, không ngạc nhiên.
“Con nghĩ bức tường đó là gì?”
Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Có lẽ… là chính con.
Con cảm thấy mình khác.
Con cảm thấy mình không thuộc về đâu cả.”
Thầy nhìn anh, ánh mắt hiền nhưng sắc:
“Con không thuộc về đâu cả — hay con nghĩ có một cái ‘tôi’ phải thuộc về đâu đó?”
Anh hơi khựng lại.
Thầy nói tiếp:
“Trong cái thấy về ngã, có một điều rất quan trọng:
Cái mà con gọi là ‘tôi’ chỉ là một tập hợp của ký ức, cảm giác, suy nghĩ, phản ứng.
Không có một thực thể cố định đứng sau chúng.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Con thử nhìn xem: ai đang cô đơn?
Con có tìm thấy người đó không?”
Anh nhắm mắt lại.
Anh tìm.
Tìm trong cảm giác nặng nơi ngực.
Tìm trong ký ức về những lần bị hiểu lầm.
Tìm trong suy nghĩ về sự tách biệt.
Nhưng không có “người cô đơn” nào cả.
Chỉ có cảm giác cô đơn.
Chỉ có ký ức.
Chỉ có suy nghĩ.
Không có ai đứng sau chúng.
Anh mở mắt.
“Con… không thấy ai cả.”
Thầy mỉm cười:
“Đúng vậy.
Chỉ có cô đơn đang xảy ra.
Không có người cô đơn.”
Thầy đứng dậy, bước ra sân, nhặt một giọt sương còn đọng trên lá.
“Con nhìn giọt sương này đi.
Nó tròn, nó sáng, nó đẹp.
Nhưng nó không tách biệt khỏi bầu trời.
Nó chỉ phản chiếu bầu trời theo cách riêng của nó.”
Thầy đặt giọt sương lên lòng bàn tay anh.
“Con cũng vậy.
Con không tách biệt khỏi cuộc sống.
Con chỉ phản chiếu cuộc sống theo cách riêng của con.”
Anh nhìn giọt sương nhỏ bé trong tay mình.
Nó lung linh dưới ánh trăng, rồi tan dần vì hơi ấm từ da anh.
Thầy nói:
“Cô đơn không đến từ việc thiếu người.
Cô đơn đến từ việc con tin có một cái ‘tôi’ tách biệt.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Khi không có người quan sát, chỉ còn quan sát.
Khi không có người cô đơn, chỉ còn cô đơn.
Và cô đơn, khi không có người mang nó, trở thành một chuyển động rất nhẹ.”
Anh ngồi im.
Trong lòng anh, khoảng trống vẫn còn — nhưng không còn sắc như trước.
Nó giống như một khoảng không gian rộng, không phải một vết thương.
Thầy nhìn anh, giọng nhẹ như gió:
“Hôm nay con chỉ cần làm một việc:
Khi cảm thấy cô đơn, đừng nói ‘tôi cô đơn’.
Chỉ cần thấy: có cô đơn đang đi ngang qua.”
Anh gật đầu.
Không phải vì anh đã hết cô đơn.
Mà vì anh biết:
cô đơn không còn là một bức tường.
Nó chỉ là một đám mây — và bầu trời thì chưa từng bị chia cắt.

Bình luận về bài viết này