Tôi không nghèo đến mức phải chạy để sống.
Tôi không thành đạt đến mức phải chạy để giữ.
Tôi không trẻ đến mức chạy vì hoang mang.
Tôi không già đến mức chạy vì sợ bị quên.
Tôi không kiệt sức đến mức phải dừng.
Tôi không sống chậm.
Tôi không overthinking.
Tôi không bị deadline dí.
Tôi chưa phải làm cha làm mẹ
Tôi không có niềm đau cần trốn chạy
Nhưng tôi vẫn chạy.
Và điều đáng sợ nhất là:
tôi không biết mình đang chạy vì điều gì.
Cuộc sống của tôi không tệ.
Tôi có công việc ổn.
Có thu nhập đủ.
Có bạn bè.
Có gia đình.
Có những thứ mà nhiều người mong có.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy mình phải chạy.
Không phải vì ai bắt.
Không phải vì ai thúc.
Mà vì tôi sợ… đứng yên.
Đứng yên khiến tôi thấy mình vô dụng.
Đứng yên khiến tôi thấy mình thua kém.
Đứng yên khiến tôi thấy mình không có giá trị.
Đứng yên khiến tôi thấy mình… trống rỗng.
Tôi chạy để bận rộn.
Chạy để không phải đối diện với những câu hỏi khó.
Chạy để không phải nhìn vào khoảng trống trong lòng mình.
Chạy để không phải thừa nhận rằng tôi không biết mình muốn gì.
Chạy để lấp vào sự mơ hồ của chính mình.
Có những ngày, tôi làm rất nhiều thứ:
làm việc
gặp bạn
tập gym
học thêm
xem phim
đọc sách
đi cà phê
lướt mạng
làm dự án phụ
Tôi làm nhiều đến mức không còn thời gian để thở.
Nhưng khi nằm xuống giường, tôi vẫn thấy một cảm giác rất quen:
trống.
Không phải buồn.
Không phải mệt.
Không phải stress.
Chỉ là… trống.
Như thể tôi đã chạy cả ngày mà không đến đâu cả.
Có người hỏi tôi:
“Em đang hướng đến điều gì?”
Tôi cười.
Không phải vì tôi biết.
Mà vì tôi không biết phải trả lời sao.
Tôi không có mục tiêu rõ ràng.
Không có ước mơ lớn lao.
Không có kế hoạch dài hạn.
Không có thứ gì khiến tôi thật sự muốn dừng lại và nói:
“Đây là điều tôi muốn.”
Tôi chỉ biết một điều:
tôi không muốn bị tụt lại.
Tụt lại so với ai?
Tôi cũng không biết.
Một lần, tôi thử dừng lại.
Tôi dành một ngày không làm gì.
Không chạy.
Không bận rộn.
Không cố gắng.
Nhưng thay vì thấy nhẹ, tôi thấy… bất an.
Tôi thấy mình như đang bỏ lỡ điều gì đó.
Thấy mình như đang bị người khác vượt qua.
Thấy mình như đang đứng sai chỗ.
Thấy mình như đang sống sai đời.
Tôi nhận ra:
Tôi không chạy vì tôi có mục tiêu.
Tôi chạy vì tôi sợ cảm giác đứng yên.
Một buổi tối, tôi ngồi một mình trong phòng, nhìn ánh đèn vàng hắt lên tường.
Không có tiếng deadline.
Không có tiếng thông báo.
Không có ai thúc tôi.
Chỉ có tôi — và một câu hỏi mà tôi đã né tránh rất lâu:
“Mình đang chạy đi đâu vậy?”
Tôi im lặng.
Và tôi nhận ra một điều khiến tôi vừa buồn, vừa nhẹ:
Tôi không biết.
Tôi chạy vòng quanh.
Chạy trong một vòng tròn không có điểm đến.
Chạy để không phải đối diện với chính mình.
Chạy để không phải thừa nhận rằng tôi đang lạc.
Tôi không biết khi nào mình sẽ tìm thấy đường.
Không biết mình có dám dừng lại hay không.
Không biết mình có thể sống mà không chạy hay không.
Nhưng tôi biết một điều:
Tôi không chạy vì tôi muốn chạy.
Tôi chạy vì tôi không biết phải làm gì khác.
Và đôi khi, chỉ cần ai đó hiểu điều đó thôi…
cũng đủ để tôi thấy mình không phải là người duy nhất đang chạy vòng quanh trong cuộc đời này.

Bình luận về bài viết này