Buổi sáng thứ hai mươi mốt, khu rừng còn đẫm sương.
Chàng trai ngồi dưới gốc bồ đề, lưng thẳng, mắt mở nhẹ.
Nhưng cái nhìn sáng nay khác hẳn mọi ngày trước đó.
Không phải cái nhìn “hướng ra ngoài”,
mà giống như một sự cảm nhận đang mở rộng từ bên trong.
Từ xa, thầy bước đến.
Thầy quan sát học trò một lúc lâu rồi hỏi:
– Sáng nay con thấy gì?
Chàng trai đáp, giọng còn ngập ngừng:
– Dạ… con nhìn cây, nhưng con không chỉ thấy cây.
Con thấy… như thể mọi thứ đang liên kết với nhau.
Thầy mỉm cười.
Nụ cười của người đã chờ khoảnh khắc này từ lâu.
– Tốt.
Hôm nay con vừa chạm vào cánh cửa đầu tiên của Hoa Nghiêm: một là
tất cả.
Thầy cúi xuống nhặt một chiếc lá rơi.
Chiếc lá vàng, mỏng, còn đọng một giọt sương.
– Con nhìn xem, trong chiếc lá này có gì?
Chàng trai đáp theo thói quen:
– Dạ… màu xanh, gân lá…
Thầy lắc đầu, nhẹ nhưng dứt khoát:
– Không chỉ vậy.
Thầy giơ chiếc lá lên trước ánh sáng:– Trong chiếc lá này có mặt trời, vì không có ánh sáng, lá không thể
xanh.
Có đất, vì đất nuôi rễ.
Có mưa, vì nước nuôi sự sống.
Có mây, vì mưa đến từ mây.
Có thời gian, vì lá cần thời gian để lớn.
Có không gian, vì không gian ôm trọn cây.
Có vũ trụ, vì mọi điều kiện đều góp phần tạo ra chiếc lá này.
Thầy đặt chiếc lá vào tay chàng trai:
– Con đang cầm cả vũ trụ trong lòng bàn tay.
Chàng trai nhìn chiếc lá rất lâu.
Và lần đầu tiên trong đời, anh không còn thấy nó “nhỏ”.
Nó rộng như bầu trời, sâu như đất, mênh mông như thời gian.
Trong anh, một câu nói của Jiddu bỗng sáng lên như một ngọn nến:
“Trong điều nhỏ nhất, toàn thể đang có mặt.”
Không phải triết lý.
Không phải ý niệm.
Mà là điều anh đang trực tiếp thấy.
Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo:
– Nào, hôm nay khi đi thiền hành, mỗi bước chân con thử cảm nhận:
trong một bước chân có cả vũ trụ nâng đỡ.
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Chiếc lá vẫn nằm trong tay anh, nhẹ như hơi thở.
Và trong lòng anh, “một là tất cả” không còn là một khái niệm —
nó trở thành một trải nghiệm.

Bình luận về bài viết này