Buổi sáng thứ hai mươi hai, trời trong đến mức những đám mây như
được vẽ bằng nét bút mảnh.
Chàng trai ngồi bên hiên am, tay ôm chén trà nóng.
Hơi trà bốc lên, quyện vào không khí mát lạnh của buổi sớm.
Anh không nhìn vào thứ gì cụ thể.
Ánh mắt anh như đang hướng vào một khoảng không vô hình —
một khoảng không chỉ có thể thấy khi tâm thật sự lắng.
Thầy bước ra, nhẹ như thể đã đứng đó từ lâu:
– Sáng nay con thấy gì?
Chàng trai đặt chén trà xuống, giọng chậm rãi:
– Dạ… hôm qua con thấy “một là tất cả”.
Nhưng sáng nay… con lại thấy điều ngược lại: tất cả là một.
Như thể mọi thứ đều chảy về cùng một nguồn.
Thầy ngồi xuống bên cạnh, nhìn theo hướng mắt học trò:
– Con vừa bước sang cánh cửa thứ hai của Hoa Nghiêm.
Thầy nhặt một chiếc lá khô rơi gần đó, xoay nhẹ giữa hai ngón tay:
– Hôm qua con thấy: trong một chiếc lá có cả vũ trụ.
Hôm nay con thấy: cả vũ trụ cũng nằm trong một chiếc lá.
Thầy đặt chiếc lá lên lòng bàn tay chàng trai:
– Một giọt nước chứa đại dương.
Nhưng đại dương cũng không tách khỏi giọt nước.
Một hạt bụi chứa lịch sử của vũ trụ.
Nhưng vũ trụ cũng không nằm ngoài hạt bụi.
Chàng trai nhìn chiếc lá.
Lần này, anh không còn thấy nó “thu nhỏ vũ trụ”.Anh thấy… nó là vũ trụ, theo một cách nào đó không thể diễn tả bằng
lời.
Trong anh, câu nói của Jiddu lại bừng sáng như một ngọn nến được thắp
lại:
“Khi hiểu một, con hiểu tất cả.”
Không phải vì mọi thứ giống nhau.
Mà vì không có ranh giới thật sự giữa “một” và “tất cả”.
Thầy tiếp lời, giọng trầm nhưng ấm:
– Hoa Nghiêm gọi điều này là nhất thiết tức nhất:
Tất cả là một.
– Không có ranh giới thật sự giữa con và cây.
Giữa con và đất.
Giữa con và người khác.
Giữa con và vũ trụ.
– Mọi thứ là những biểu hiện khác nhau của cùng một dòng sống.
Chàng trai nhắm mắt lại.
Anh cảm giác như hơi thở mình đang hòa vào hơi thở của rừng.
Như thể mỗi tiếng chim, mỗi làn gió, mỗi chiếc lá rơi…
đều đang thở cùng anh.
Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo:
– Nào, hôm nay khi đi thiền hành, con thử cảm nhận:
mọi thứ đang bước cùng con.
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Bước chân đầu tiên chạm đất —
và anh cảm giác như cả khu rừng cũng đang bước theo.Sáng nay, “tất cả là một” không còn là một ý niệm.
Nó trở thành một sự hòa tan —
nhẹ, rộng, và đầy thương.

Bình luận về bài viết này