Buổi sáng hôm đó, trời mờ sương. Không khí lạnh nhẹ, đủ để khiến mọi thứ trở nên chậm lại. Chàng trai ngồi bên hiên, nhìn những giọt sương đọng trên lá xoài. Anh không buồn, không lo, không giận — nhưng trong lòng có một câu hỏi lơ lửng, như một đám mây chưa chịu tan.
Thầy bước ra, tay cầm một chiếc khăn lau chén trà.
“Con đang tìm gì vậy?” thầy hỏi.
Anh giật mình.
“Con… đâu có tìm gì đâu.”
Thầy mỉm cười:
“Vậy tại sao tâm con lại không yên?”
Anh thở dài.
“Con đang cố hiểu… ý nghĩa của mọi chuyện.
Tại sao con lại trải qua những điều đó.
Tại sao con lại có vết nứt này.
Tại sao cuộc đời lại đưa con về đây.”
Thầy đặt khăn xuống, ngồi cạnh anh.
“Con nghĩ mọi thứ phải có ý nghĩa sao?”
Anh gật đầu.
“Nếu không có ý nghĩa… thì con thấy mọi thứ trở nên vô định.
Như thể con đang sống mà không biết để làm gì.”
Thầy nhìn anh một lúc lâu, rồi nói:
“Có cái gọi là cái thấy về tánh không mà con chưa chạm được.”
Anh ngẩng lên.
Thầy tiếp:
“Con nghĩ mọi thứ phải có ý nghĩa.
Nhưng ý nghĩa chỉ là một câu chuyện mà tâm con dựng lên.
Không có ý nghĩa cố định.
Không có bản chất cố định.
Không có gì tự nó là như vậy.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Con thử nhìn xem: ai đang đòi hỏi ý nghĩa?
Con có tìm thấy người đó không?”
Anh nhắm mắt lại.
Anh tìm.
Tìm trong cảm giác trống rỗng.
Tìm trong những câu hỏi chưa lời đáp.
Tìm trong nỗi bất an khi không biết “tại sao”.
Nhưng không có “người đòi ý nghĩa” nào cả.
Chỉ có câu hỏi.
Chỉ có cảm giác.
Chỉ có sự chuyển động của tâm.
Anh mở mắt.
“Con… không thấy ai cả.”
Thầy gật đầu:
“Đúng vậy.
Chỉ có tìm kiếm đang xảy ra.
Không có người tìm kiếm.”
Thầy đứng dậy, bước ra sân, nhặt một giọt sương trên lá.
“Con nhìn giọt sương này đi.
Nó không hỏi ‘tôi là gì’.
Nó không hỏi ‘tôi có ý nghĩa gì’.
Nó chỉ hiện ra khi đủ duyên — và tan đi khi duyên hết.”
Thầy đặt giọt sương lên lòng bàn tay anh.
Giọt sương lung linh dưới ánh sáng mờ, rồi tan dần vì hơi ấm từ da anh.
“Cuộc đời con cũng vậy.
Không có ý nghĩa cố định.
Không có bản chất cố định.
Không có cái ‘tôi’ cố định để gán ý nghĩa lên mọi thứ.”
Anh im lặng.
Thầy nói tiếp:
“Tánh không không phải là trống rỗng.
Tánh không là không có bản chất riêng.
Không có gì tự nó là như vậy.
Mọi thứ chỉ hiện lên khi đủ duyên.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Khi con không đòi hỏi ý nghĩa,
mọi thứ trở nên sáng rõ theo cách riêng của nó.”
Anh nhìn ra sân.
Gió thổi nhẹ.
Lá xoài lay động.
Một con chim nhỏ đáp xuống mái nhà rồi bay đi.
Không có ý nghĩa.
Không có vô nghĩa.
Chỉ có sự hiện diện.
Anh nói nhỏ:
“Con… thấy nhẹ.
Không phải vì con hiểu tánh không.
Mà vì con không còn cố gắng nhét ý nghĩa vào mọi thứ.”
Thầy mỉm cười:
“Đúng vậy.
Khi con không ép cuộc đời phải trả lời,
cuộc đời tự nhiên trở nên rõ ràng.”
Thầy đứng dậy, bước vào nhà.
“Hôm nay con chỉ cần làm một việc:
Khi tâm hỏi ‘tại sao’, đừng trả lời.
Chỉ cần thấy: có một câu hỏi đang trôi qua.”
Anh nhìn theo bóng thầy.
Trong lòng anh, một khoảng không rộng mở — không phải trống rỗng,
mà là không bị buộc phải có ý nghĩa.
Và chính điều đó… lại là điều có ý nghĩa nhất.

Bình luận về bài viết này