Buổi chiều hôm đó, trời dịu lại sau một ngày nắng gắt. Gió thổi nhẹ qua những tán xoài, mang theo mùi đất ẩm và tiếng lá xào xạc. Chàng trai ngồi trên bậc thềm, hai tay ôm đầu gối, ánh mắt nhìn xa xăm.
Thầy bước ra, tay cầm một chiếc quạt nan cũ.
Ông ngồi xuống cạnh anh, quạt nhẹ vài cái rồi hỏi:
“Trong con đang có điều gì kéo con sang một phía vậy?”
Anh ngạc nhiên.
“Con… đâu có nói gì đâu.”
Thầy mỉm cười:
“Không cần nói.
Chỉ cần nhìn cách con ngồi là biết tâm con đang nghiêng.”
Anh thở dài.
“Con thấy mình lúc thì quá buông xuôi, lúc thì quá cố gắng.
Lúc thì muốn bỏ hết, lúc thì muốn làm cho bằng được.
Con không biết đâu mới là đúng.”
Thầy gật đầu:
“Con cần phải tiếp cận cái thấy về trung đạo để thoát khỏi vết nứt này.”
Thầy nhặt một cành tre nhỏ dưới đất, bẻ làm hai.
“Con nhìn hai đầu này đi.
Một đầu là buông xuôi.
Một đầu là cố chấp.
Con đang bị kéo qua kéo lại giữa hai đầu đó.”
Anh cúi đầu.
“Con biết.
Nhưng con không biết làm sao để đứng ở giữa.”
Thầy đặt hai mảnh tre xuống bàn.
“Trung đạo không phải là đứng giữa hai cực.
Trung đạo là thấy rằng hai cực đều không thật.”
Anh ngẩng lên.
Thầy nói tiếp:
“Buông xuôi là một cực.
Cố chấp là một cực.
Cả hai đều dựa trên ý nghĩ rằng có một cái ‘tôi’ phải chọn một phía.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Con thử nhìn xem: ai đang buông xuôi?
Ai đang cố chấp?
Con có tìm thấy người đó không?”
Anh nhắm mắt lại.
Anh tìm.
Tìm trong cảm giác muốn bỏ cuộc.
Tìm trong sự căng thẳng khi muốn làm cho bằng được.
Tìm trong những suy nghĩ “phải thế này”, “phải thế kia”.
Nhưng không có “người buông xuôi” nào cả.
Không có “người cố chấp” nào cả.
Chỉ có cảm giác.
Chỉ có phản ứng.
Chỉ có suy nghĩ.
Không có ai đứng sau chúng.
Anh mở mắt.
“Con… không thấy ai cả.”
Thầy mỉm cười:
“Đúng vậy.
Chỉ có chuyển động đang xảy ra.
Không có người bị kéo.”
Thầy đứng dậy, bước ra sân, chỉ vào chiếc võng tre đang đung đưa nhẹ trong gió.
“Con nhìn chiếc võng này đi.
Nó nghiêng sang trái, rồi sang phải.
Nhưng nó không có ý định nghiêng.
Nó chỉ đung đưa theo gió.”
Thầy nhìn anh:
“Tâm con cũng vậy.
Nó nghiêng sang buông xuôi, rồi nghiêng sang cố chấp.
Nhưng không có ai đứng sau điều khiển.”
Anh im lặng.
Thầy nói tiếp:
“Trung đạo không phải là cố đứng yên.
Trung đạo là thấy rằng sự nghiêng cũng chỉ là một chuyển động.
Không cần chống lại.
Không cần sửa chữa.”
Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:
“Khi con không cố giữ thăng bằng,
tự nhiên con đứng vững.”
Anh thử nhắm mắt lại lần nữa.
Anh cảm nhận sự nghiêng trong tâm — lúc muốn bỏ, lúc muốn cố.
Nhưng lần này, anh không cố sửa.
Không cố đứng giữa.
Không cố chọn phía.
Anh chỉ để tâm đung đưa như chiếc võng trong gió.
Một lúc sau, anh mở mắt.
Tâm anh vẫn chuyển động — nhưng không còn nặng nề.
Nó giống như một dòng nước chảy, không phải một cuộc chiến.
Thầy nhìn anh, ánh mắt hiền:
“Hôm nay con chỉ cần làm một việc:
Khi tâm nghiêng sang một phía, đừng nói ‘tôi nghiêng’.
Chỉ cần thấy: có một chuyển động đang xảy ra.”
Anh gật đầu.
Không phải vì anh đã đạt trung đạo.
Mà vì anh biết:
trung đạo không phải là một vị trí.
Trung đạo là cái thấy rằng không có ai để bị kéo sang hai phía.
Và khi cái “tôi” ấy tan đi,
tâm tự nhiên trở nên nhẹ như gió.
