Buổi sáng thứ hai mươi bảy, rừng phủ một lớp sương mỏng như hơi thở

của đất.

Chàng trai đi dọc theo bờ suối, nơi dòng nước trong veo chảy qua những

tảng đá phủ rêu.

Tiếng suối róc rách, tiếng chim gọi nhau, tiếng gió lùa qua tán lá — tất

cả hòa thành một bản nhạc dịu nhẹ của buổi sớm.

Khi đến một đoạn nước nông, chàng trai ngồi xuống, đưa tay chạm vào

mặt suối.

Những gợn sóng nhỏ lan ra từ đầu ngón tay anh, tròn đều, rồi tan vào

dòng chảy.

Anh nhìn những gợn sóng ấy rất lâu.

Lâu đến mức thầy đến gần mà anh vẫn chưa hay biết.

Thầy hỏi, giọng trầm nhưng nhẹ như tiếng suối:

– Con đang thấy gì trong dòng nước?

Chàng trai đáp, mắt vẫn dõi theo những vòng sóng:

– Dạ… khi con chạm vào nước, con thấy như con và dòng suối không

còn tách biệt.

Như thể có một sự hòa tan nào đó.

Không còn “con” và “nó”.

Thầy ngồi xuống cạnh anh, nhìn dòng nước chảy:

– Tốt.

Hôm nay con chạm vào cánh cửa luôn đi Tương tức, đó là: Tương

nhập.

Thầy chạm một ngón tay vào nước, đủ để tạo ra một đợt sóng mới:

– Tương tức là “cái này có vì cái kia có”.

Nhưng tương nhập là “cái này nằm trong cái kia”.Thầy chỉ vào vòng sóng đang lan ra:

– Không phải chỉ là liên hệ.

Mà là thâm nhập vào nhau.

– Ánh sáng thâm nhập vào không gian.

– Hương hoa thâm nhập vào gió.

– Âm thanh thâm nhập vào tai.

– Dòng suối thâm nhập vào tâm con.

– Và tâm con thâm nhập vào dòng suối.

Chàng trai nhìn mặt nước.

Anh thấy rõ: khi ngón tay anh chạm vào nước, nước cũng chạm vào anh.

Khi anh nhìn dòng suối, dòng suối đi vào tâm anh.

Khi anh nghe tiếng nước chảy, tiếng nước trở thành một phần của anh.

Không có “bên trong”.

Không có “bên ngoài”.

Chỉ có một dòng chảy liên tục.

Thầy nói tiếp:

– Con nghĩ có ranh giới giữa “con” và “dòng suối”.

Nhưng ranh giới đó chỉ là ý niệm.

Giống như một đường kẻ trên mặt nước — chỉ cần một làn gió nhẹ là tan

biến.

Trong anh, câu nói của Jiddu lại vang lên như một tiếng vọng quen

thuộc:

“Không có ranh giới nào là thật.”

Chàng trai nhắm mắt lại.

Anh cảm giác như tiếng suối đang chảy bên trong mình.

Như thể cả khu rừng đang thở cùng anh.

Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo.

Nào, hôm nay khi đi thiền hành, con thử nhìn mọi thứ và hỏi:

“Ranh giới này có thật không?”

– Nhìn cây → thấy đất trong cây.

– Nhìn đất → thấy mưa trong đất.

– Nhìn mưa → thấy mây trong mưa.

– Nhìn mây → thấy mặt trời trong mây.

Không có ranh giới.

Chỉ có một dòng sống liên tục.

Chàng trai đứng lên theo thầy.

Dòng suối sau lưng vẫn chảy, nhưng trong anh, nó không còn là “dòng

suối ngoài kia”.

Nó trở thành một phần của tâm anh —

và tâm anh trở thành một phần của dòng suối.

Sáng nay, thế giới không còn chia tách.

Nó trở thành một tấm gương vô hạn, phản chiếu tất cả trong tất cả.