CHƯƠNG 14 — TỰ DO: VẾT NỨT TỪ SỰ LỆ THUỘC VÀO BÊN NGOÀI

Written in

bởi

Buổi chiều hôm đó, trời trong và gió nhẹ. Chàng trai ngồi dưới gốc xoài, tay cầm chiếc điện thoại nhưng không mở. Anh chỉ xoay nó trong tay, như thể đang chờ một tin nhắn mà anh biết sẽ không đến.

Thầy bước ra, tay cầm một giỏ đựng trái xoài mới hái.
Ông đặt giỏ xuống bàn, nhìn anh một lúc rồi hỏi:

“Con đang đợi ai vậy?”

Anh giật mình.
“Con… đâu có đợi ai.”

Thầy mỉm cười:

“Không đợi ai mà cầm điện thoại như ôm một nỗi mong chờ.”

Anh thở dài, đặt điện thoại xuống.

“Con… thấy mình phụ thuộc vào người khác quá nhiều.
Một tin nhắn, một lời khen, một cái quan tâm nhỏ…
cũng đủ làm tâm con lên xuống.”

Thầy ngồi xuống cạnh anh.

“Con nghĩ điều gì làm con phụ thuộc?”

Anh im lặng một lúc rồi nói:

“Có lẽ… con sợ mất họ.
Con sợ bị bỏ rơi.
Con sợ không được yêu thương.”

Thầy gật đầu:

“Để thoát khỏi cái khổ vì sự phụ thuộc, Con cần được huân tập nhiều thêm cái thấy về tự do.”

 

Thầy nhặt một trái xoài trong giỏ, đặt vào tay anh.

“Con nhìn trái xoài này đi.
Nó lớn lên nhờ đất, nước, nắng, gió.
Nhưng nó không bám vào bất kỳ thứ gì.
Nó chỉ nhận những gì đến, và buông khi duyên hết.”

Anh nhìn trái xoài.
Nó nằm yên trong tay anh, không đòi hỏi gì.

Thầy nói:

“Con đau vì con bám vào người khác như thể họ là nguồn sống của con.
Nhưng thật ra, họ chỉ là một duyên trong vô số duyên.”

Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:

“Con thử nhìn xem: ai đang phụ thuộc?
Con có tìm thấy người đó không?”

Anh nhắm mắt lại.
Anh tìm.
Tìm trong nỗi sợ bị bỏ rơi.
Tìm trong mong muốn được yêu thương.
Tìm trong cảm giác trống rỗng khi không có ai bên cạnh.

Nhưng không có “người phụ thuộc” nào cả.
Chỉ có sợ.
Chỉ có mong muốn.
Chỉ có cảm giác.

Không có ai đứng sau chúng.

Anh mở mắt.

“Con… không thấy ai cả.”

Thầy mỉm cười:

“Đúng vậy.
Chỉ có bám víu đang xảy ra.
Không có người bám víu.”

 

Thầy đứng dậy, bước ra sân, chỉ vào con diều của lũ trẻ đang bay trên cánh đồng.

“Con nhìn con diều kia đi.
Nó bay được vì có gió.
Nhưng nó không sở hữu gió.
Gió đến thì nó bay.
Gió đi thì nó rơi.
Không có đau khổ.
Không có bám víu.”

Anh nhìn theo con diều.
Nó bay lên, rồi hạ xuống, rồi lại bay lên — nhẹ nhàng, tự nhiên.

Thầy nói:

“Tự do không phải là không cần ai.
Tự do là không bị trói bởi ý nghĩ rằng ai đó phải làm con hạnh phúc.”

Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:

“Khi con không tìm kiếm sự hoàn thiện từ người khác,
con bắt đầu thấy sự hoàn thiện trong chính khoảnh khắc này.”

 

Anh nhắm mắt lại lần nữa.
Anh cảm nhận nỗi sợ mất người khác — nhưng lần này, anh không gọi nó là “tôi”.
Anh chỉ để nó có mặt, như một đám mây trôi qua bầu trời.

Một lúc sau, anh mở mắt.
Nỗi sợ vẫn còn, nhưng không còn đè nặng.
Nó giống như một cơn gió thoảng — đến rồi đi.

Thầy nhìn anh, ánh mắt hiền:

“Hôm nay con chỉ cần làm một việc:
Khi thấy mình phụ thuộc vào ai đó, đừng nói ‘tôi cần họ’.
Chỉ cần thấy: có một mong muốn đang trôi qua.”

Anh gật đầu.
Không phải vì anh đã tự do.
Mà vì anh biết:
tự do không đến từ việc cắt bỏ người khác,
mà từ việc thấy rõ rằng không có cái “tôi” nào bị trói buộc.

Và khi cái “tôi” ấy tan đi,
tự do hiện ra — nhẹ như gió.

Bình luận về bài viết này