Buổi sáng thứ ba mươi, rừng tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng sương
rơi trên lá.
Chàng trai ngồi thiền dưới gốc bồ đề — nơi anh đã ngồi suốt hành trình
này.
Nhưng sáng nay, tư thế ấy không còn là một “tư thế thiền” mang tính kỷ
thuật như đã được hướng dẫn lâu nay.
Nó giống như một trạng thái tự nhiên của đất trời.
Hơi thở anh đều, nhẹ như gió lướt qua mặt hồ.
Tâm anh lắng, trong như giọt sương đầu ngày.
Và trong sự lắng đó, một điều kỳ lạ xảy ra.
Anh không còn cảm giác có “một người đang ngồi thiền”.
Không còn cảm giác có “một tâm đang quan sát”.
Không còn cảm giác có “một thế giới ở ngoài”.
Mọi thứ — trong và ngoài — như tan vào nhau.
Không còn hai.
Thầy bước đến, đứng sau lưng anh một lúc lâu.
Thầy không vội nói.
Thầy để sự tĩnh lặng nói trước.
Một lúc sau, thầy hỏi:
– Sáng nay con đang thấy gì?
Chàng trai mở mắt, nhưng ánh mắt anh không còn giống ánh mắt của
những ngày trước.
Nó rộng hơn, sáng hơn, và không còn trung tâm.
Anh đáp, giọng nhỏ nhưng vang như tiếng suối trong lòng núi:
– Dạ… con không biết gọi tên.
Như thể tâm và vũ trụ… hòa vào nhau.
Không còn trong – ngoài.Không còn ta – vũ trụ.
Chỉ còn một dòng sống duy nhất.
Thầy ngồi xuống cạnh anh, ánh mắt hiền như ánh sáng buổi sớm:
– Tốt.
Hôm nay con chạm vào điểm giao nhau của hai dòng:
tâm là vũ trụ – vũ trụ là tâm.
Thầy đưa tay chỉ lên bầu trời:
– Khi con nhìn bầu trời, bầu trời nằm trong tâm.
Khi tâm mở rộng, nó hòa vào bầu trời.
Không có “bên trong”.
Không có “bên ngoài”.
Chỉ có một không gian nhận biết.
Thầy nhặt một chiếc lá rơi, đặt vào tay chàng trai:
– Con thấy chiếc lá này vì nó xuất hiện trong tâm.
Nhưng khi tâm rộng như bầu trời, chiếc lá không còn “ở trong” hay “ở
ngoài”.
Nó chỉ là một biểu hiện trong dòng sống.
Thầy nói chậm rãi:
– Khi tâm không còn bị giới hạn bởi cái tôi,
và vũ trụ không còn bị xem là “bên ngoài”,
hai dòng gặp nhau.
– Không phải hợp nhất.
Không phải hòa tan.
Mà là vốn dĩ không hai.
Chàng trai nhìn chiếc lá trong tay.
Nó không còn là một chiếc lá.
Nó là một phần của bầu trời.
Và bầu trời là một phần của nó.Trong anh, câu nói của Jiddu lại vang lên — lần này không như một ý
niệm, mà như một sự thật đã chín:
“Khi không còn người quan sát, chỉ còn sự quan sát.”
Không còn “tôi đang thấy”.
Chỉ còn thấy.
Không còn “tôi đang thở”.
Chỉ còn hơi thở.
Không còn “tôi đang sống”.
Chỉ còn sự sống.
Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo:
– Nào, hôm nay khi đi thiền hành, con thử cảm nhận:
không có trong – ngoài, không có ta – vũ trụ.
Chỉ có một dòng sống đang bước.
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Bước chân đầu tiên chạm đất —
và anh cảm giác như không phải mình đang bước,
mà là cả vũ trụ đang bước qua anh.
Sáng nay, không còn là một buổi sáng.
Nó trở thành một không gian vô hạn —
trong đó mọi thứ đang diễn ra như một.

Bình luận về bài viết này