Buổi sáng thứ ba mươi mốt,
Sau cơn mưa đêm, những khúc củi sau nhà còn ẩm, tỏa mùi thơm của gỗ
rừng.
Chàng trai đang xếp lại đống củi — một công việc rất bình thường,
Nhưng sáng nay, khi tay anh nâng từng khúc gỗ, anh cảm giác như mỗi
chuyển động đều đang chạm vào một điều gì đó rộng lớn hơn chính anh.
Như thể hành động nhỏ bé này đang nối anh với vô số điều không nhìn
thấy.
Thầy bước đến, đứng sau lưng anh một lúc rồi hỏi:
– Con đang làm gì vậy?
Chàng trai đặt khúc củi xuống, lau mồ hôi trên trán:
– Dạ… con đang xếp củi.
Nhưng con cảm giác… hành động này không chỉ là xếp củi.
Nó như đang nối con với nhiều thứ khác.
Thầy mỉm cười — nụ cười của người biết học trò vừa chạm vào một
tầng sâu mới:
– Tốt.
Hôm nay con chạm vào Hoa Nghiêm trong hành động:
mỗi hành động là một mạng lưới duyên khởi.
Thầy cúi xuống, nhặt một khúc củi lên:
– Con nghĩ con đang xếp củi.
Nhưng thật ra, hành động này liên kết với vô số điều kiện.
Thầy chỉ vào thớ gỗ:
– Khúc củi này có mặt vì cây đã lớn lên trong rừng.
Cây lớn lên vì mưa đã rơi xuống rừng.Mưa có vì mây.
Mây có vì hơi nước bốc lên từ biển.
Biển có vì địa cầu hình thành.
Địa cầu có vì vũ trụ nở ra.
Thầy đặt khúc củi vào tay chàng trai:
– Trong tay con không chỉ là một khúc gỗ.
Con đang cầm một phần của rừng,
một phần của mưa,
một phần của mặt trời,
một phần của vũ trụ.
Chàng trai nhìn khúc củi, và lần đầu tiên, anh thấy nó không còn “vô
tri”.
Nó như một sinh thể có lịch sử, có câu chuyện, có hành trình dài trước
khi đến tay anh.
Thầy nói tiếp:
– Và hành động của con cũng vậy.
Khi con xếp củi, con đang chuẩn bị cho bữa cơm tối.
Bữa cơm nuôi thân.
Thân nuôi tâm.
Tâm nuôi nhận thức.
Nhận thức nuôi hành động.
Hành động nuôi tương lai.
Thầy nhìn sâu vào mắt anh:
– Một hành động nhỏ có thể lan ra vô số hướng:
đến người khác,
đến ngày mai,
đến tâm con,
đến cuộc đời con.Chàng trai im lặng.
Anh nhìn đôi tay mình — đôi tay đang cầm khúc củi — và thấy trong đó
có cả rừng, mưa, đất, thời gian, và cả những người đã đốn cây, vận
chuyển, chất củi.
Trong anh, câu nói của Jiddu lại sáng lên như một ngọn nến:
“Hành động không tách khỏi sự sống; nó chính là sự sống.”
Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo:
– Nào, hôm nay khi làm bất kỳ việc gì, con thử cảm nhận:
“Hành động này đang nối con với vô số duyên.”
Chàng trai tiếp tục xếp củi.
Nhưng lần này, mỗi chuyển động không còn là lao động.
Nó trở thành một bài kinh —
một bài kinh không viết bằng chữ,
mà bằng chính sự sống đang vận hành qua đôi tay anh.

Bình luận về bài viết này