CHƯƠNG 15 — BUÔNG BỎ: VẾT NỨT TỪ VIỆC NÍU GIỮ NHỮNG GÌ ĐàQUA

Written in

bởi

Buổi chiều hôm đó, trời hửng nắng sau một cơn mưa dài. Mùi đất ẩm bốc lên, hòa với mùi lá xoài rụng. Chàng trai ngồi trước hiên, tay cầm một tấm ảnh cũ. Anh nhìn nó rất lâu, như thể muốn giữ lại một điều gì đó đang trượt khỏi tay.

Thầy bước ra, tay cầm một chiếc khăn lau tay.
Ông nhìn tấm ảnh trong tay anh rồi hỏi:

“Con đang giữ điều gì vậy?”

Anh khẽ đáp:

“Con… không muốn quên.
Con không muốn mất những gì từng là quan trọng với con.”

Thầy ngồi xuống cạnh anh.

“Con nghĩ giữ lại là cách để không mất sao?”

Anh im lặng.
Một lúc sau, anh nói:

“Con sợ… nếu con buông, mọi thứ sẽ biến mất.
Những kỷ niệm.
Những người con từng thương.
Những điều con từng có.”

Thầy gật đầu:

“Đó là cái thấy về buông bỏ, đây là điều mà hầu hết chúng ta, ngay cả thầy cũng vậy chưa bao giờ làm tốt.”

 

Thầy cầm tấm ảnh lên, nhìn một lúc rồi đặt lại vào tay anh.

“Con nhìn tấm ảnh này đi.
Nó không phải quá khứ.
Nó chỉ là một mảnh giấy in hình.
Quá khứ không nằm trong tấm ảnh.
Quá khứ nằm trong tâm con.”

Anh cúi đầu.

Thầy nói tiếp:

“Con đau không phải vì quá khứ.
Con đau vì con muốn quá khứ tiếp tục sống trong hiện tại.”

Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:

“Con thử nhìn xem: ai đang níu giữ?
Con có tìm thấy người đó không?”

Anh nhắm mắt lại.
Anh tìm.
Tìm trong nỗi nhớ.
Tìm trong cảm giác tiếc nuối.
Tìm trong mong muốn quay lại những ngày cũ.

Nhưng không có “người níu giữ” nào cả.
Chỉ có ký ức.
Chỉ có cảm giác.
Chỉ có mong muốn.

Không có ai đứng sau chúng.

Anh mở mắt.

“Con… không thấy ai cả.”

Thầy mỉm cười:

“Đúng vậy.
Chỉ có níu giữ đang xảy ra.
Không có người níu giữ.”

 

Thầy đứng dậy, bước ra sân, nhặt một chiếc lá vàng rơi dưới gốc xoài.

“Con nhìn chiếc lá này đi.
Nó rơi vì duyên của nó đã hết.
Cây không níu nó lại.
Lá cũng không níu cành.
Không có đau khổ.
Không có chống cự.”

Thầy thả chiếc lá vào gió.
Nó xoay vài vòng rồi rơi xuống đất — nhẹ như chưa từng thuộc về đâu.

“Buông bỏ không phải là quên.
Buông bỏ là thấy rằng không có gì để giữ.”

Anh nhìn chiếc lá nằm yên trên mặt đất.
Nó không mất đi.
Nó chỉ đổi chỗ.

Thầy nói:

“Con nghĩ buông là mất.
Nhưng thật ra, buông là trả mọi thứ về đúng vị trí của nó.”

Rồi thầy nói một câu rất Jiddu:

“Khi con không cố giữ,
con mới thật sự có thể nhìn thấy.”

 

Anh nhắm mắt lại lần nữa.
Anh cảm nhận nỗi nhớ — nhưng lần này, anh không gọi nó là “tôi nhớ”.
Anh chỉ để nó có mặt, như một làn gió thoảng qua.

Một lúc sau, anh mở mắt.
Nỗi nhớ vẫn còn, nhưng không còn bóp nghẹt anh.
Nó giống như một dòng nước chảy qua — không phải một sợi dây trói buộc.

Thầy nhìn anh, ánh mắt hiền:

“Hôm nay con chỉ cần làm một việc:
Khi ký ức trồi lên, đừng nói ‘tôi không thể buông’.
Chỉ cần thấy: có một dòng nhớ đang đi ngang qua.”

Anh gật đầu.
Không phải vì anh đã buông bỏ được tất cả.
Mà vì anh biết:
buông bỏ không phải là hành động.
Buông bỏ là cái thấy rằng không có cái ‘tôi’ nào đang giữ.

Và khi cái “tôi” ấy tan đi,
mọi thứ tự nhiên rơi xuống — nhẹ như chiếc lá vàng.

Bình luận về bài viết này