NGÀY 33 – JIDDU: PHÁ VỠ BẢN NGÃ

Written in

bởi

Buổi sáng thứ ba mươi ba, bầu trời xám nhẹ, như thể mặt trời đang chờ

điều gì đó để ló dạng.

Chàng trai ngồi dưới gốc bồ đề — nơi anh đã trải qua nhiều buổi sáng

của hành trình này.

Nhưng hôm nay, trong anh dường như đang có sự chuyển động lạ.

Không phải từ chuyển động của thân, của hơi thở.

Mà là một chuyển động từ bên trong, như thể một lớp vỏ đang nứt ra từ

sâu thẳm.

Thầy bước đến, đứng sau lưng anh một lúc rồi hỏi:

– Sáng nay con đang thấy gì?

Chàng trai mở mắt, ánh nhìn có chút bối rối:

– Dạ… con thấy cái “tôi” mà con vẫn bám vào… không còn chắc chắn

nữa.

Nó dần trở nên mong manh, không thật.

Như thể chỉ cần chạm nhẹ là tan.

Thầy mỉm cười — nụ cười của người biết học trò đã đến đúng ngưỡng:

– Tốt.

Hôm nay con chạm vào nơi Jiddu gặp Hoa Nghiêm:

phá vỡ bản ngã bằng cái thấy.

Thầy ngồi xuống cạnh anh:

– Jiddu không dạy tu.

Không dạy con phải trở thành ai đó.

Không dạy con phải tin vào điều gì.

Thầy nhìn thẳng vào mắt anh:– Jiddu chỉ dạy một điều: thấy rõ bản ngã.

Và khi thấy rõ, bản ngã tự tan.

Không cần chống.

Không cần sửa.

Không cần chiến đấu.

Chàng trai im lặng.

Anh cảm giác như có một điều gì đó đang lung lay trong mình —

một điều mà anh từng nghĩ là “cốt lõi”, nhưng giờ lại thấy mơ hồ như

khói.

Thầy hỏi:

– Con nghĩ bản ngã là gì?

Chàng trai suy nghĩ một lúc rồi đáp:

– Dạ… là “con”.

Là người đang nghĩ, đang muốn, đang sợ…

Thầy gật đầu:

– Nhưng bản ngã không phải một thực thể.

Nó là một tiến trình.

Thầy giơ tay lên, đếm từng ngón:

– Bản ngã là ký ức.

Là tổn thương.

Là sợ hãi.

Là mong muốn.

Là hình ảnh về bản thân.

Là so sánh.

Là phòng vệ.

– Nó không phải “một cái gì đó”.

Nó là một dòng chuyển động.Chàng trai nghe mà cảm giác như ai đó đang tháo từng viên gạch trong

bức tường anh đã xây quanh mình từ lâu.

Trong anh, câu nói của Jiddu lại vang lên — lần này không còn là một ý

niệm, mà như một lưỡi dao sắc:

“Người quan sát chính là cái được quan sát.”

Thầy nói tiếp:

– Khi con quan sát nỗi sợ,

người quan sát và nỗi sợ không tách rời.

Khi con quan sát bản ngã,

người quan sát và bản ngã không tách rời.

– Khi thấy điều này,

người quan sát tan,

bản ngã tan,

chỉ còn sự quan sát thuần khiết.

Chàng trai nhắm mắt lại.

Anh nhìn vào bên trong — không phải bằng mắt, mà bằng sự nhận biết.

Và anh thấy những suy nghĩ về “tôi” đang nổi lên như những đám mây

nhỏ.

Nhưng lần này, anh không còn bị chúng cuốn đi.

Anh chỉ nhìn.

Và khi nhìn, chúng tan.

Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo:

– Nào, hôm nay khi đi thiền hành, mỗi khi một suy nghĩ về “tôi” xuất

hiện,

con chỉ cần nhìn nó và nói:

“Đây chỉ là một chuyển động của tâm.”

– Không chống.

– Không theo.– Không sửa.

– Không đánh giá.

Chàng trai đứng lên theo thầy.

Cái “tôi” sáng nay không còn là một bức tường.

Nó trở thành một làn khói —

mỏng, nhẹ, và có thể tan bất cứ lúc nào khi ánh sáng của cái thấy chiếu

vào.

Bình luận về bài viết này