Buổi sáng thứ ba mươi bốn, trời trong nhưng gió mạnh.
Những chiếc lá vàng rơi xuống mặt hồ trước am, tạo thành những gợn
sóng tròn lan ra xa.
Chàng trai đứng bên ao, nhìn theo một chiếc lá vừa rơi xuống—
và anh thấy: một điểm chạm nhỏ ảnh hưởng đến sự an tỉnh của toàn thể
mặt hồ.
Thầy bước đến, đứng cạnh anh, nhìn theo những vòng sóng đang tan
dần:
– Con đang thấy gì?
Chàng trai đáp, mắt vẫn dõi theo mặt nước:
– Dạ… con thấy không có ranh giới rõ rệt giữa “điểm rơi” và “mặt hồ”.
Như thể chúng là một chuyển động liên tục.
Thầy mỉm cười — nụ cười của người biết học trò đã sẵn sàng cho bài
học tiếp theo:
– Tốt.
Hôm nay chúng ta sẽ nói về nơi Jiddu gặp Hoa Nghiêm:
phá vỡ ranh giới.
Thầy ngồi xuống bên bờ nước, nhặt một chiếc lá khô:
– Con nghĩ có ranh giới giữa “con” và “người khác”.
Giữa “con” và “thế giới”.
Giữa “con” và “quá khứ”.
Nhưng những ranh giới đó… chỉ là ý niệm.
Thầy đưa chiếc lá lên trước mặt anh:
– Con thấy chiếc lá này không?
– Dạ thấy.– Trong chiếc lá có mặt trời, vì không có ánh sáng, lá không thể xanh.
Có đất, vì đất nuôi rễ.
Có mưa, vì nước nuôi sự sống.
Có mây, vì mưa đến từ mây.
Có thời gian, vì lá cần thời gian để lớn.
Có vũ trụ, vì mọi điều kiện đều góp phần tạo ra nó.
Thầy đặt chiếc lá vào tay chàng trai:
– Vậy ranh giới giữa chiếc lá và vũ trụ… ở đâu?
Chàng trai im lặng.
Anh nhìn chiếc lá, rồi nhìn mặt hồ, rồi nhìn bầu trời.
Và anh thấy rõ: ranh giới chỉ là những đường kẻ do tâm tưởng dựng lên.
Trong anh, câu nói của Jiddu lại thắp sáng như một ngọn nến:
“The observer is the observed.”
(Người quan sát chính là cái được quan sát.)
Thầy nói tiếp:
– Jiddu phá ranh giới trong tâm.
Hoa Nghiêm phá ranh giới trong vũ trụ.
– Khi ranh giới tan, khổ tan.
Khi ranh giới tan, sợ hãi tan.
Khi ranh giới tan, cô đơn tan.
Thầy nhìn sâu vào mắt anh:
– Khi không còn ranh giới giữa “tôi” và “người khác”,
con không còn giận ai.
– Khi không còn ranh giới giữa “tôi” và “quá khứ”,
quá khứ không còn trói buộc.
– Khi không còn ranh giới giữa “tôi” và “nỗi đau”,
nỗi đau không còn là kẻ thù.Chàng trai nghe mà cảm giác như từng lớp tường trong tâm đang nứt ra.
Không phải vỡ vụn — mà tan nhẹ như sương dưới nắng.
Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo:
– Nào, hôm nay khi nhìn bất kỳ sự vật nào, con thử hỏi:
“Ranh giới này có thật không?”
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Gió thổi qua mặt hồ, làm những vòng sóng tan vào nhau —
không còn biết đâu là sóng của lá, đâu là sóng của gió.
Sáng nay, thế giới trở thành một tấm gương vô hạn —
nơi mọi ranh giới đều chỉ là những đường kẻ trên mặt nước.

Bình luận về bài viết này