1. Những điều đã sáng
Những ngày này, con thấy thế giới không còn đứng riêng từng phần như
trước.
Mọi thứ liên hệ với nhau như những sợi chỉ đan vào một tấm vải vô
hình.
Con thấy rừng trong con, và con trong rừng.
Thấy vũ trụ trong tâm, và tâm trong vũ trụ.
Thấy mỗi người là một thế giới, mang theo cả một dòng lịch sử mà con
không thể nhìn bằng mắt.
Con cũng bắt đầu thấy ranh giới chỉ là những đường kẻ do tâm tưởng
dựng lên.
Khi ranh giới tan, con thấy nhẹ.
Khi bản ngã mờ đi, con thấy rộng.
2. Những điều còn bối rối
Dù thấy được tương tức và tương nhập, con vẫn còn thói quen nhìn mọi
thứ như “ở ngoài con”.
Dù hiểu rằng bản ngã chỉ là một chuyển động, đôi lúc con vẫn bị nó kéo
đi.
Con thấy ranh giới tan, nhưng đôi khi con vẫn phản ứng như thể chúng
thật.
Có những khoảnh khắc con thấy rất rõ, nhưng rồi lại mất.
Con chưa biết làm sao để cái thấy ấy trở thành tự nhiên.
3. Những điều muốn hỏi thầy
– Làm sao để cái thấy “không hai” không chỉ xuất hiện trong lúc thiền,
mà cả trong đời sống?– Khi bản ngã tan, ai là người sống cuộc đời này?
– Nếu mọi người là một thế giới, con phải làm sao để không bị cuốn vào
thế giới của họ?
– Làm sao để không bám vào những khoảnh khắc sáng tỏ?
4. Những điều muốn tiếp tục tu dưỡng
Con muốn tiếp tục nhìn sâu vào từng hành động nhỏ: bước chân, hơi
thở, lời nói.
Con muốn tập nhìn mọi người bằng đôi mắt không phán xét.
Con muốn sống với cái thấy rằng mọi pháp đều liên hệ, không có gì
đứng riêng.
Con muốn học cách buông ranh giới mà không rơi vào mơ hồ.
5. Câu thắp sáng
“Không có gì đứng riêng.
Khi con thấy điều này, con không còn đứng riêng.

Bình luận về bài viết này