Buổi sáng thứ ba mươi bảy, trời mát và gió nhẹ.
Chàng trai đang quét sân am,
khi chiếc chổi tre chạm vào mặt đất, anh cảm giác như chuyển động ấy
đang tự nó diễn ra… mà không có ai làm.
Không phải “anh đang quét”.
Không phải “anh đang cố gắng”.
Chỉ có quét.
Thầy bước ra, đứng dưới hiên, nhìn học trò một lúc rồi hỏi:
– Sáng nay con đang thấy điều gì?
Chàng trai dừng tay, tựa chổi vào tường, đáp:
– Dạ… con quét sân, nhưng con không cảm giác có “con” đang quét.
Như thể hành động tự diễn ra.
Tâm con không bám vào việc, cũng không bám vào người làm.
Thầy mỉm cười — nụ cười của người biết học trò đã chạm vào một tầng
rất sâu:
– Tốt.
Hôm nay con chạm vào tinh thần của tâm vô trụ.
Thầy bước xuống sân, nhặt một chiếc lá rơi:
– “Vô trụ” nghĩa là không trụ vào đâu.
Không trụ vào thân.
Không trụ vào tâm.
Không trụ vào cảm xúc.
Không trụ vào suy nghĩ.
Không trụ vào hành động.
Không trụ vào người làm.Thầy thả chiếc lá xuống đất:
– Khi tâm không trụ,
mọi thứ diễn ra tự nhiên như chiếc lá rơi.
Không ai điều khiển.
Không ai sở hữu.
Không ai bám vào.
Chàng trai nghe mà cảm giác như một cánh cửa lớn đang mở ra trong
lòng.
Anh hỏi:
– Thưa thầy… vậy tâm vô trụ có nghĩa là không bám vào bất kỳ điều gì?
Thầy gật đầu:
– Đúng vậy.
Khi tâm bám vào một ý nghĩ → tâm bị trói.
Khi tâm bám vào một cảm xúc → tâm bị kéo.
Khi tâm bám vào một hình ảnh về bản thân → tâm bị giới hạn.
Khi tâm bám vào một mục tiêu → tâm bị căng.
– Nhưng khi tâm không trụ,
nó tự do như bầu trời.
Không gì giữ được nó.
Không gì trói được nó.
Thầy nhìn sâu vào mắt anh:
– Tâm vô trụ không phải là “không nghĩ gì”.
Mà là nghĩ nhưng không bám.
Cảm nhưng không dính.
Làm nhưng không sở hữu.
Thấy nhưng không tạo người thấy.
Chàng trai nhắm mắt lại.
Anh nhìn vào bên trong — và anh thấy những suy nghĩ nổi lên như
những đám mây.Nhưng lần này, anh không chạy theo chúng.
Không đẩy chúng đi.
Không giữ chúng lại.
Chúng đến.
Chúng đi.
Tâm không trụ vào đâu.
Trong anh, câu nói của Jiddu lại vang lên — lần này như một làn gió
mát:
“Khi tâm không bám vào bất kỳ điều gì, nó hoàn toàn tự do.”
Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo:
– Nào, hôm nay khi đi thiền hành, con thử cảm nhận:
tâm không trụ vào bước chân,
không trụ vào người bước,
không trụ vào con đường.
Chỉ có sự sống đang chuyển động.
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Bước chân đầu tiên chạm đất —
và anh cảm giác như đang bước trong một không gian không có điểm
tựa,
nhưng lại vô cùng vững vàng.
Sáng nay, tâm không còn bám vào đâu.
Và chính trong sự “không bám” ấy,
một sự tự do nhẹ như gió đã xuất hiện.

Bình luận về bài viết này