Buổi sáng thứ ba mươi tám, trời mờ sương.
Những giọt nước li ti bám trên cành cây, lấp lánh như những viên pha lê
nhỏ.
Chàng trai ngồi trên bậc thềm trước am, nhìn những giọt sương ấy rơi
xuống —
và anh cảm giác như đang nhìn thấy điều gì đó rất sâu trong chính mình.
Thầy bước ra, đứng cạnh anh một lúc rồi hỏi:
– Sáng nay con đang thấy điều gì?
Chàng trai đáp, giọng chậm rãi:
– Dạ… con nhìn giọt sương rơi, và con cảm giác…
mọi thứ đều mong manh như vậy.
Như thể tất cả những gì con từng bám vào — cảm xúc, suy nghĩ, ký ức
—
đều giống như giấc mộng.
Thầy mỉm cười — nụ cười của người biết học trò đã chạm vào một tầng
rất tinh tế:
– Tốt.
Hôm nay con chạm vào tinh thần của “chư pháp như mộng”.
Thầy ngồi xuống cạnh anh, nhặt một giọt sương còn đọng trên lá:
– Con thấy giọt sương này không?
– Dạ thấy.
– Nó đẹp, nhưng nó không bền.
Nó long lanh, nhưng chỉ trong khoảnh khắc.
Nó hiện ra, rồi tan biến.
Thầy để giọt sương rơi khỏi đầu ngón tay:– Mọi pháp cũng như vậy.
Cảm xúc như giọt sương.
Suy nghĩ như giọt sương.
Nỗi buồn như giọt sương.
Niềm vui như giọt sương.
Cả “cái tôi” mà con bám vào cũng như giọt sương.
Chàng trai im lặng.
Anh nhìn giọt sương tan trên mặt đất —
và anh thấy rõ: không có gì thật sự “bền vững” để bám vào.
Thầy nói tiếp:
– Con người khổ vì tưởng mọi thứ là thật.
Tưởng cảm xúc là thật.
Tưởng suy nghĩ là thật.
Tưởng nỗi đau là thật.
Tưởng bản ngã là thật.
– Nhưng khi thấy mọi pháp như mộng,
tâm con nhẹ như mây.
Không còn gì để giữ.
Không còn gì để chống.
Không còn gì để sợ.
Thầy nhìn sâu vào mắt anh:
– “Như mộng” không có nghĩa là phủ nhận.
Không phải nói cuộc đời không có giá trị.
Mà là thấy rằng mọi thứ đều vô thường, không cố định, không tự
tính.
– Khi con thấy điều này,
con không còn bị trói bởi bất kỳ pháp nào.
Chàng trai nhắm mắt lại.
Anh nhìn vào bên trong — và anh thấy những suy nghĩ nổi lên nhưnhững đám mây nhỏ.
Nhưng lần này, anh không còn xem chúng là “của mình”.
Chúng chỉ là những hình ảnh thoáng qua —
như giấc mộng.
Trong anh, câu nói của Jiddu lại vang lên — lần này như một làn gió
nhẹ:
“Thought is always old.”
(Suy nghĩ luôn là cái cũ.)
Nó đến.
Nó đi.
Không có gì để bám vào.
Thầy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo:
– Nào, hôm nay khi đi thiền hành, con thử cảm nhận:
mọi thứ con thấy đều như giấc mộng —
đẹp, mong manh, và không thể giữ.
Chàng trai đứng lên theo thầy.
Bước chân đầu tiên chạm đất —
và anh cảm giác như đang bước trong một thế giới trong suốt,
nơi mọi thứ đều hiện ra rồi tan đi như những đốm sáng trên mặt nước.
Sáng nay, thế giới không còn nặng.
Nó trở thành một giấc mộng đẹp —
nhẹ, thoáng, và đầy tự do.

Bình luận về bài viết này