Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- TÓM TẮT HÀNH TRÌNH “ĐI TÌM CHIẾC BÈ ẤY”
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Không Sinh Không Diệt – Cái thấy vượt khỏi thời gian
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Sự Sống Không Hai – Khi người quan sát và sự sống là một
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu : Sự Sống Không Người Nghĩ – Khi suy nghĩ không còn là trung tâm
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Vô Ngã Trong Cái Thấy – Khi Trung Quán gặp Krishnamurti
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: Haikuweekend
Mỗi cuối tuần, không giảng – chỉ ngẫm.
Một haiku. Một dòng pháp. Một phút chiếu soi.
Viết để thở. Đọc để lặng. Thực hành để thấy.
Cùng đi, như chiếc lá trôi về gần thiền thất.
-

Haiku mởRơm bay nhè nhẹtrên cánh đồng cuối vụchẳng ai tiếc gì.________________________________________Có một thời, người rơm được dựng lên bằng những gì còn sót lại sau mùa gặt. Những cọng rơm vàng úa, khô khốc, không ai dùng đến — được gom lại, buộc thành hình người, đặt giữa ruộng để xua đuổi chim muông.…
-

Haiku mở:hạt Bồ đề rơivào đất tâm bao dung –vòm đá tỏa hoa.Sáng nay, khi ngồi dưới tán cây, tôi nhớ đến câu thơ:”Lên non vùi hạt Bồ đề, xôn xao để lại dưới kia bụi hồng.”Một hình ảnh vừa hùng vĩ vừa đầy tĩnh lặng — hạt Bồ đề được gieo nơi thẳm sâu…
-

Haiku mở:dừng giữa câu nóitôi thấy tâm đang chạy –một hành vừa sinh.Sáng nay, tôi nhận thấy mình định vội đứng lên giữa cuộc trò chuyện. Một động tác rất nhỏ — nhưng là một “hành” chưa được soi chiếu.Hành uẩn là những chuyển động, hoạt động, phản ứng đang diễn ra liên tục bên…
-

Haiku mở:nhíu mày thoáng quatôi gắn nghĩa buồn lạ –tưởng vừa lên ngôi.Sáng nay, tôi nhìn thấy ai đó thoáng cau mày khi lướt qua. Một phút sau, tôi thấy lòng mình chùng lại — “Họ không vui với mình chăng?” Từ một cái nhíu mày, tôi đã dựng lên cả một câu chuyện —…
-

Haiku mở:giận vừa thoáng qua –tôi thở vào, mỉm cườigiữ viên đá nhỏ.Sáng nay, khi uống ngụm trà đầu ngày, tôi nhận ra một cảm giác dễ chịu lan nhẹ trong lòng. Chỉ một khoảnh khắc thôi – nhưng nếu không đủ tỉnh thức, tôi đã bỏ qua nó như bao lần khác.Đó chính là…
-

Haiku:thân ngồi yên đó –giữa gió sáng và trời,là nhà của tâm.Sáng nay, tôi đặt tay lên ngực và nghe hơi thở mình đi qua — lặng lẽ như dòng suối. Bất giác tôi nhớ đến thân thể này, cái được gọi là sắc uẩn, thứ đầu tiên hiện hữu trong cấu trúc của thân…
-

Sáng nay, khi dừng lại trước các tấm ảnh về những chiếc cửa sổ vòm đá, cây cầu vòm đá cổ kính được xây chủ yếu bằng việc sắp đặt những viên đá, tôi thấy lòng khẽ rung lên. Những viên đá lớn nhỏ không giống nhau, nhưng được đặt vừa vặn và khéo léo…
-

KINH TRUNG ĐẠO NHÂN DUYÊN I. CÁI BIẾT BAN ĐẦU – DUYÊN KHỞI NHƯ MỘT CHUỖI NHÂN QUẢKhi đọc Kinh Trung Đạo Nhân Duyên, đoạn đầu dù khó nhưng ta có thể từng bước quán chiếu để tiếp nhận:“Cái này có vì cái kia có, cái này sinh vì cái kia sinh…”Chúng ta có thể…
-

— Một hành trình quán chiếu trong thời đại số — Có những lúc, tôi tưởng mình đã hiểu.Nhưng rồi, dưới ánh sáng khác, cái hiểu ấy tan ra — để cái thấy mới có thể hiện khởi.Tàng Kinh Các & Ánh Sáng Trung Quán là một không gian quán chiếu, nơi tôi trở lại…
-

Mời trà – Trung đạo nhân duyên7 vị khách thưởng trà và bình phẩm pháp Trung đạo________________________________________ Lời dẫnCó khi Trung đạo là một bài giảng.Có khi là một dòng tư duy sáng tỏ.Nhưng cũng có khi… nó chỉ là bảy chén trà– mỗi chén là một cái nhìn, một khía cạnh –cùng ngồi lại…